Thật ra trước em có biết vài bài của nhóm nhưng chỉ nghe thôi chứ không quan tâm lắm.

Có một dạo em kiểu như bị khủng hoảng tinh thần ấy. Lúc đó ông bà em vừa mất mà từ nhỏ em sống chung với ông bà nên tình cảm rất nhiều, còn nhiều hơn cả bố mẹ nữa nên em khá là buồn mà người lớn trong nhà còn bảo là ông tính tình kì cục, nói xấu ông bà nữa. Do từ nhỏ ít sống với cha mẹ nên tình cảm không sâu nên ba mẹ khá là thiên vị em của em, em lúc nào cũng ít được quan tâm hơn hẳn và ngay cả bố mẹ cũng thừa nhận điều này. Ông bà mất, bố mẹ thì như thế nên em cảm thấy chỗ dựa người thân thật không vững chắc vì em gần như không có tiếng nói trong nhà, em thực sự không thể trò chuyện cùng người lớn.

Tính em thì khá là nhát người, em rất ít kết bạn nên khi đến trường em gần như bị cô lập vì em rất khó bắt chuyện. Da em khá là đen mà còn nổi mụn nữa nên em thường bị bodyshaming trong lớp, chúng bạn con trai con gái thường né tránh em và chê em tởm nên mỗi ngày đi học đối với em là một cực hình. Thầy cô thì thường mắng nhiếc và thậm chí là sỉ nhục em vì kết quả học tập của em, tuy không tệ nhưng vì em học lớp giỏi, áp lực thi cử, học hành rất căng nên thầy cô khá là không hài lòng. Nói chung là từ chuyện nhà đến chuyện thầy cô bạn bè đều rất là kinh khủng lại thêm em cảm thấy tại sao mình vô dụng, thật sự mình sinh ra để làm gì, thực vô nghĩa. Em cảm thấy mệt mỏi, cô đơn giống như cả thế giới này ai cũng hơn mình, ko một ai có thể nghe thấy mình, hiểu mình…

Ngày đó sau khi lại bị thầy mắng và bạn bè cười, đi học về em bèn cố tâm sự với mẹ nhưng mẹ thực sự không hiểu, không hiểu gì cả hay nói đúng hơn là mẹ không muốn nghe, không muốn hiểu. “Thật muốn chết quách cho xong ” nghĩ vậy em liền lên kế hoạch.

Thuốc cũng đã mua, nhân dịp chủ nhật này không ai ở nhà để ngăn cản em tự tử laị được. Tối hôm thứ bảy, ngồi suy nghĩ về một số chuyện đã qua, em đã khóc rất nhiều, đột nhiên không hiểu sao điện thoại em vang lên bài Whalien 52: “lonely lonely lonely whale”.
Từng tiếng “lonely” này sao thật đúng tâm trạng, thật trớ trêu. “Tại sao lại vang lên lúc này ?”,”Tại sao bài này nghe thật buồn, thật đau lòng đến vậy mà trước đây mình không nhận ra”. Cảm thấy bản thân cần phải nghe bài này, cảm thấy bài hát này có một điều gì đó nhắn gửi mà mình cần phải biết, em tức tốc đi tìm hiểu lyrics.
Tìm hiểu xong em rất là mông lung với rất nhiều câu hỏi. “Thực sự bài hát này có đúng với những gì mà họ trải qua?”, “Họ là người nổi tiếng, họ tài năng, họ có bạn bè, người thân và quan trong hơn hết hẳn là họ có tình cảm của rất nhiều fan hâm mộ trên toàn thế giới, họ cũng cảm thấy cô đơn sao?”, “Họ từng cô đơn đến mức dù họ có hét lên cũng không ai nghe thấy như tiếng chú cá voi kia dù kêu gào dưới lòng đại dương nhưng cũng không một ai hiểu sao?”.”Họ cũng giống mình sao, cũng không ai nghe, không ai hiểo?. “Họ khác, mình khác, họ có tất cả nhưng cùng cô đơn như nhau” . Rất nhiều, rất nhiều những suy nghĩ. “Thì ra có lẽ ai cũng như mình chứ mình không phải là người cô đơn nhất thế giới. Cuối cùng cũng có người giống mình, mình không khác người” . Cảm thấy bản thân được đồng cảm.
Thấy vậy, em càng tìm hiểu rõ hơn về họ, em càng thấy được thấu hiểu, được quan tâm. “Có lẽ ai cũng từng như vậy, từng cô đơn, từng áp lực học hành, từng mơ hồ về tương lai… Tại sao mình lại phải chết, tại sao mình lại muốn chết, ai cũng giống mình kia mà, mình không hề lạc loài”. Rồi em lại nghĩ “Tại sao những cậu này hiểu mình như thế này?? Tại sao họ không viết về tình yêu nhảm nhí mà các nhóm khác thường có?? Tại sao họ lại đặt biệt đến vậy??

Không, mình cần phải biết thêm về họ vì những lời bài hát kia như hát về mình vậy, như là định mệnh trước khi định tự tử ngu ngốc kia thì ông trời lại cho mình để ý tới họ. Đúng, mình phải biết thêm về họ, những bài hát của họ, mình không thể chết, mình không được chết, mình không muốn chết!!”

Và càng tìm hiểu thì tình cảm dành cho Bangtan càng sâu đậm nên em quyết định làm fan, sẽ ủng hộ nhóm , sẽ bảo vệ nhóm trước những công kích vô lí của bọn anti.
Những lời hát, câu nói triết lí đã khiến em nghĩ rất nhiều về cuộc sống, em học, biết nhiều hơn, tự tin hơn, sống tốt hơn… Nên hôm nay viết ra hết những tâm sự này để mong Bangtan hiểu được chính họ đã giúp cho cuộc sống của rất nhiều người , mong Bangtan không chỉ mãi biết ơn Ami mà chính Ami cũng biết ơn họ rất nhiều.

“You never walk alone”
Note thuộc Project: https://www.facebook.com/Nunaruletheworld/photos/a.1209946049131350.1073741828.1209403279185627/1511642172295068/?type=3&theater


Loading...