Tôi luôn muốn tìm hiểu xem tại sao giữa hàng triệu nghệ sĩ trên thế giới giới, tôi lại chọn bangtan? hơn một năm có nước mắt, có đau thương, hạnh phúc, tôi vẫn không ngừng thôi thúc bản thân tìm ra một cái cớ cho thứ tình cảm này. và rồi đến một ngày bạn bè bảo tôi cười đẹp nhất khi nhìn thấy bangtan, từ đó tôi không còn đi tìm lý do nữa.

trong cái ký ức xưa cũ của tôi, bầu trời mang màu xám, đến cả tâm hồn của nhân gian cũng u ám chẳng kém. tôi hay mơ về neverland, về peter pan và những cậu bé đi lạc. lớn hơn một chút khi đủ để biết chẳng có neverland hay pan nào, tôi tự tạo cho bản thân một cái kén với khát khao được thoát li, thoát khỏi cái thế giới đổ nát này. tôi cứ cố chấp thu vén những mảnh vụn của đau thương rồi áp đặt cho tất cả, để rồi chính tôi lại bất mãn với nó. và rồi tôi gặp được bangtan, nghe được thứ âm thanh kỳ diệu do 7 chàng trai ấy tạo nên, tất cả đều giống một phép màu. mọi thứ bắt đầu từ i need u, tôi còn nhớ cái gam màu tối và những cảnh quay có phần đượm buồn. cái giai điệu ấy sao mà đau thương, thống khổ đến thế. tự nhiên tôi cảm thấy được đồng cảm, được sẻ chia. xem nào, bảy người con trai tôi không nhớ mặt, không ấn tượng, không biết tên nhưng lại giữ tôi trong thứ giai điệu trầm bổng ấy. mùa hoa rơi, tôi nghe i need u vào mùa đông, khi mà thế giới trở về đống lụi tàn.từng câu hát giết chết tôi, một tôi con nít, một tôi luôn sợ sệt, co ro và nhút nhát. là khởi đầu của hyyh, khởi đầu của những đau thương và chuỗi dài hạnh phúc, tôi dần lún

sâu vào bài hát, đến khi phát hiện ra con người khắc kỷ trong quá khứ đã chết, chết thật rồi. i need u là sợi tơ rối nối tôi và bangtan, gắn kết những lầm lỡ và trưởng thành. đau lắm đấy, sợi dây đó đem lại sự tan vỡ, tổn thương, những sự dằn vặt mà lần đầu tôi trải. giữa cái tuổi nổi loạn, chúng ta chẳng lấy gì làm bẽ bàng khi mà phơi lòng ra cho nhân gian mổ xẻ, nhưng có như thế mới có thể tục sống, tiếp tục trưởng thành. tôi đã mất khoảng một năm để nhận ra cái duyên với bangtan, nhận ra bản thân đủ để đón những cảm xúc đáng lẽ không nên tồn tại. đúng, thứ tình cảm này không ràng buộc, không thực tế, chóng vánh và đau đớn, nhưng lại rực rỡ và cuộn trào hơn tất thảy. thôi thì đời người mà, sống để yêu, yêu sai một lần để biết trân trọng bản thân hơn.

Giữa nhân gian hoa bướm dập dềnh, vô tình nghe được i need u và tìm thấy bangtan, đó là phước lành của chúa đồng thời cũng là một nỗi đau lớn do người mang lại.

Note thuộc Project: https://www.facebook.com/Nunaruletheworld/photos/a.1209946049131350.1073741828.1209403279185627/1511642172295068/?type=3&theater



Loading...