Người ta thường hay nói: ghét của nào trời trao của nấy. Và tớ! Đã đến với Bangtan như vậy…

Tớ của ngày xưa cũ, là một người đã từng bị stress trầm trọng, như một cô gái héo tàn ở tuổi 18, không xem trọng gia đình, cũng chẳng cần bạn bè, càng không thương yêu bản thân… Mỗi đêm nằm suy nghĩ khóc ướt gối, và ban ngày bước ra đường như đeo 1 chiếc mặt nạ, cười giả lạ với mọi người xung quanh… Rồi đêm về, lại nằm khóc đau đớn… Tớ đã từng sống trong 1 vòng lẩn quẩn như vậy ngày qua ngày, cuộc đời tớ lúc đó đen tối, và cả vạn những vết sẹo trong tâm hồn…

Tớ có 1 đứa em gái, và nó thích Bangtan. Suốt ngày nó không làm gì cả, ngoài việc ăn ngủ và xem BTS. Tớ đã từng rất ghét mấy thằng con trai đó, khi đã quá mệt mỏi cần nghỉ ngơi, thì đứa em cứ mở nhạc inh ỏi bên tai…

Cho đến 1 hôm, vô tình nó mở bài No More Dream vietsub, tớ mới nghe câu đầu tiên, định nhăn mặt nói đứa em tắt nhạc đi thì đập vào mắt tớ là dòng chữ “này nhóc, ước mơ của mày là gì”… Và vô thức tớ đã im lặng ngồi xem hết lyric bài đó! Tiếp theo đó, tớ nói đứa em mở hết những bài còn lại của Bangtan, và khi bỏ qua định kiến và thành tâm lắng nghe, tớ bắt đầu thích nghe âm nhạc của Bangtan. Đó không còn là thứ âm nhạc inh ỏi mà tớ từng không thèm bỏ vào tai nữa, mà từng câu chữ của mỗi bài hát như liều thuốc chữa lành tâm hồn của tớ!
Và tớ đã bật khóc khi đọc lyric của Young Forever! Câu hát “forever, we are young” cứ văng vẳng bên tai… Đúng rồi, mình mới 20 tuổi, tại sao mình phải sống héo tàn như vậy? Và tớ bắt đầu thay đổi từ đó, tớ nghe hết tất cả bài hát của Bangtan, xem show và Bangtan bomb, tớ càng hiểu và càng yêu quý 7 chàng trai đó, đồng thời tớ cũng dần thay đổi bản thân.

Tớ bắt đầu vực dậy sống như những đoá hoa rực rỡ! Đặt mục tiêu thay đổi, tớ cười nhiều hơn, mơ lớn hơn. Từ 1 cô sinh viên học lực khá, tớ đã dần lên giỏi và liên tiếp xuất sắc, dành học bổng của khoa và để dành tiền học bổng để… ĐI GẶP BANGTAN!

Vừa học tớ cũng vừa làm thêm, tớ làm từ sáng đến tối, không ngừng nghỉ, và tiết kiệm tiền. Đôi lúc mệt mỏi tớ lại lấy hành trình đi đến thành công của Bangtan làm động lực. Tớ nghe nhạc Bangtan và bị tính cách của 7 thành viên ảnh hưởng. Tớ đã thay đổi rất nhiều, vui vẻ hơn như J-Hope, quan tâm người khác hơn như Jimin, suy nghĩ sâu sắc hơn như RapMon, ngây ngô hơn như Jungkook, ý chí như Suga, hay cười như V và yêu thương gia đình, bạn bè như Jin anh cả ☺️

Về phần em gái tớ, điều kì diệu đã xảy ra! Nó học rất tệ, cực kì tệ và tớ đã rủ mẹ nói với nó: đậu đại học sẽ được đi concert của Bangtan… Và nó đã thay đổi trong 3 tháng hè, thức khuya dậy sớm học bài, viết tên các thành viên lên giường, tường, và cả quần áo để làm động lực! Nó đã đậu đại học trước sự ngỡ ngàng của bạn bè!

Nhưng đến ngày concert, tớ không thể mua được vé vì không thanh toán bằng thẻ visa được, nhớ hôm đó 2 chị em tớ đã khóc rất to, rất nhiều, nguyên 1 đoạn đường từ quán net về đến nhà, tớ khóc ướt đẫm khẩu trang, nó háo hức đợi ở nhà đợi mình về, nó thấy mình khóc rồi hiểu chuyện, ngồi thụp xuống khóc! 2 đứa vừa khóc vừa ré, công sức mình ôn bài cho nó 3 tháng hè giống như sụp đổ…

Thế rồi, mình lại đứng lên, không gục ngã… Tớ đi làm thêm tiếp, và để đủ tiền sang Hàn! Tớ đã sang Hàn để gặp Bangtan, và đã thấy 7 chàng trai ngoài đời thực ở khoảng cách rất gần. Tớ đã tìm đến fansign đợt comeback DNA và chờ ngoài cửa. Ở giữa 1 rừng người Hàn, tớ – 1 đứa con gái Việt Nam mừng rỡ ngắm nhìn 7 chàng trai hằng ngày mình chỉ được thấy qua màn hình. Sau đó tớ còn đến Bighit và bắt gặp Jungkook, tớ đã chờ gần 1 tiếng tay muốn đóng băng vì trời lạnh để gặp Bangtan…

Giờ đây, tớ đã gặp được Bangtan, thay đổi tính cách, quên hết mọi kí ức đau buồn, thành tích học tập xuất sắc, cuộc sống tươi đẹp hơn, rực rỡ hơn, đau đớn như được chữa lành, công việc ổn định… Tớ – không dừng ở chữ “thích” mà là hành động! Hành động vì những người mà tớ thích! Hẹn hè năm nay tớ sẽ dắt em gái đi bằng được concert của Bangtan!

Cảm ơn 7 chàng trai – khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời tớ! Tớ như đã chết đi ở tuổi 18 và vươn mình sống lại ở tuổi 20 một cách đẹp đẽ! 2 chị em tớ vẫn luôn mãi thương yêu các cậu, các cậu mãi là ca sĩ của tớ, âm nhạc và chính các cậu là nguồn động lực, là ánh sáng dẫn đường đưa lối tớ!

“Dù cho phải chịu đớn đau và vấp ngã đến nhường nào, tôi vẫn luôn cố gắng theo đuổi giấc mơ của mình” – Thánh ca Young Forever!
– [ ] Cảm ơn ai đã đọc đến dòng cuối này, tớ mong các cậu cũng như tớ, đừng dừng lại ở chữ thích, hãy hành động! Vì bạn, và vì âm nhạc của Bangtan!



Note thuộc Project: https://www.facebook.com/Nunaruletheworld/photos/a.1209946049131350.1073741828.1209403279185627/1511642172295068/?type=3&theater

Loading...