Mình có 2 người bạn. Nếu không có 2 người đó chắc hẳn trên đời này chỉ duy nhất có ba và mẹ nói chuyện với mình mà thôi.

Nhà mình không phải dạng khá giả như 2 người bạn đó nên mình cảm thấy giữa mình và 2 người đó ngày càng có khoảng cách. Họ bảo mình không biết làm đẹp bản thân, không có gu thời trang, bảo rằng mình béo,… Nhưng nó thật sự không ăn thua gì bằng câu ” Mày thật vô dụng, sao chả làm gì ra hồn cả”. Nói tới đây tự nhiên mình nhớ tới câu của RM :” Bạn chỉ mất 5s để nói ” Tao ghét mày” nhưng tôi mất tận 5 tiếng, 5 ngày hoặc thậm chí là 5 tháng để suy nghĩ về câu nói đó” ( không biết mình nhớ đúng không nhưng ý đại khái là như vậy, nếu sai các bạn và các admin chỉnh sửa giúp mình nhé).

Thật sự nó làm mình suy nghĩ nhiều lắm. Mình khá là nhạy cảm, nhưng tự nhiên nghe câu đó xong mình không đủ can đảm để rớt nước mắt trước mặt 2 người đó. Tuy rằng nói xong họ bảo đó là câu đùa cho vui thôi. Chuyện đó xảy ra khoảng 2,3 tháng gì rồi, nhưng mình suy nghĩ về nó mãi. Và rồi mình bị câu nói đó chi phối, tần suất câu ” Mày vô dụng” ngày càng tăng, thành nỗi ám ảnh mỗi tối trước khi ngủ. Khi đó mình bắt đầu làm bạn với headphone và điện thoại ngày càng nhiều. Tự nhiên mình muốn nghe các bài cover của Bangtan, kiếm được bài Fools do Jungkook và RM cover lại. Khi nghe câu đầu tiên, mình bật khóc như một đứa chịu đựng đến giới hạn mà vỡ òa. “I am tired of this place, i hope people change- tôi mệt mỏi với thế giới này, tôi muốn con người thay đổi”.
Câu hát đó như từng lời an ủi mình vậy. Chất giọng của Jungkook và RM khiến mình suy nghĩ nhiều lắm. Trầm ấm và nhẹ nhàng nhưng lại khiến người khác day dứt lắm. Cứ thử đi! Ngày nào đi học cũng nghe từ ” Mày vô dụng”, không từ miệng của bạn bè cũng đến miệng của thầy cô, của những người ghét mình,…. Kể từ đó đêm nào mình cũng nghe và đêm nào cũng vì lời bài hát đó mà ám ảnh. Suy nghĩ đến lời bài hát và câu nói đó vô tình đã tự tạo áp lực cho bản thân. Nhưng nếu không nghe Fools thì chắc sẽ không thể an ủi được bản thân. Mình cũng muốn đứng lên, dõng dạc lớn tiếng tuyên bố rằng:” Này tôi mệt rồi, tôi cũng cố gắng để mọi chuyện không bị hư hỏng, cũng cố để bản thân không mắc lỗi mà, thay vì bảo tôi vô dụng tại sao không nói rằng tôi làm tốt kia chứ ???”.

Nhưng mình biết khi nói ra mình sẽ nhận lại 1 câu ” Tại m ngu” rồi thì thầm to nhỏ mà đùa rằng “Có nhiêu đó cũng làm dữ!!!?”. Mình cũng là con người, không phải robot mà không có cảm xúc.
Cứ thế ban ngày thì đối mặt với áp lực, đêm xuống thì nghe Fools tới 2h mới nhắm mắt. Có một cmt đã nói như vầy ” Âm nhạc của Bangtan thật sự rất tuyệt vời, có thể vực dậy con người từ hố đen lên và bắt đầu lại từ đầu”. Nhưng với mình, âm nhạc của Bangtan, hay những bản cover chính là người bạn thật sự của mình, có thể an ủi mình bằng chất giọng ngọt và ấm, có thể tâm sự với nhau những khó khăn, trở thành một cánh tay để bản thân tự nhủ rằng hãy cố lên, hình dạng của người bạn đặc biệt này mình không thể hình dung, nhưng lại có một cái tên cụ thể- chính là Bangtan.

Mình thật sự cảm thấy nhẹ người khi có một người bạn chân thành như vậy. Cảm ơn Bangtan, cảm ơn âm nhạc của các anh, khiến em khóc để nhẹ người vào mỗi đêm như vậy thật sự quả là điều tuyệt vời, thật sự cảm ơn các anh…

Note thuộc Project: https://www.facebook.com/Nunaruletheworld/photos/a.1209946049131350.1073741828.1209403279185627/1511642172295068/?type=3&theater


Loading...