Tp HCM, ngày nắng!

Viết cho những chàng hoàng tử bé của tôi.
Bạn biết không, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành fan của một nhóm nhạc Hàn, mặc dù đã từng chứng kiến sự đổ bộ như bão tố của Kpop trong những năm qua. Có lần tôi vào phòng em họ của mình mà hoàn toàn sững sờ với hình ảnh idol của con bé tràn ngập khắp nơi, cách con bé kể tên từng thành viên, ánh mắt sáng bừng khi nói về họ, nụ chời rạng rỡ tự hào vì những thành công họ đạt được. Tôi hoàn toàn ủng hộ sở thích của em ấy nhưng lại không thể hiểu tại sao con bé có thể yêu quý những con người xa lạ chưa từng gặp mặt thật sự ấy nhiều đến vậy.

Cho đến một ngày!
Khi bão tố ập đến một cách không hề dự báo, tàn phá và huỷ hoại cuộc đời tôi, khi đêm trắng dài đằng đẵng trôi đi trong vô vọng. Và tàn nhẫn làm sao khi ánh sáng trở mình tôi luôn phải tự vỗ về bản thân rằng “mình ổn”. Có những nỗi đau bạn không thể nói thành lời, có những tổn thương chẳng thể sẻ chia, những giọt nước mắt mãi chỉ đọng lại nơi khoé mi, và nụ cười gắng gượng là cách duy nhất để bạn có thể lừa dối bản thân mình.
Trong những ngày tăm tối ấy, các cậu ấy là nguồn sáng lấp lánh an ủi tâm hồn tôi, cho tôi biết rằng mình chẳng ổn chút nào, giúp tôi tháo bỏ chiếc mặt nạ mạnh mẽ mình đang mang, ừ thì yếu đuối một chút, khóc lóc một tí cũng có sao.
Sau bão giông sẽ là những ngày nắng đẹp, thậm chí còn có cầu vồng đẹp đẽ, cuộc hành trình mà Bangtan đã trải qua tựa như một câu chuyện cổ tích vậy. Âm nhạc của họ đã nâng bước chân mỏi mệt của tôi, sự chân thành trong tính cách con người mỗi cậu ấy sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của tôi.

“Ước gì được làm fan các cậu sớm hơn”.

Không, tôi sẽ chẳng nói thế đâu, bởi lẽ cảm hứng mạnh mẽ được truyền tải bởi các cậu đã đến vào đúng khoảnh khắc muộn màng này, khắc sâu và ghi dấu đậm nét trong bức tranh cuộc đời của tôi. Để rồi hiện tại và tương lai tôi sẽ ở bên các cậu, góp phần nhỏ bé giữ cho đôi vai đang trên trời cao của các cậu vững vàng đón gió bay cao hơn!

Và cuối cùng thì tôi đã hiểu, tại sao chúng ta có thể yêu thương những con người xa lạ ấy nhiều đến thế.
Dành cho những người bạn đang lạc lối!
“Này bạn hỡi, hãy lắng nghe tiếng sáo du dương này, khi giai điệu ấy cất lên trong ngày xuân đầy nắng, những cánh bướm sẽ mang ước mơ của bạn lên trời cao. Đừng e sợ khi phải cất bước, bởi lẽ bạn sẽ không bao giờ đơn độc, chúng ta hãy chạy cùng nhau nào! Khi ánh bình minh rực sáng, hãy thức tỉnh với dáng hình xinh đẹp nhất, dùng máu, mồ hôi và nước mắt để hoàn thành nguyện ước.
Hãy đếm 1, 2, 3, và quên đi hết nhé! Những khó khăn trở ngại ấy, những lời nói dối bạn chẳng muốn nghe. Một lần nữa đứng dậy và bùng cháy hơn gấp vạn lần. Tôi cần bạn, nụ cười của bạn sẽ cứu rỗi tôi, hãy yêu thương bản thân bạn hơn nữa, và luôn nhớ rằng bạn là điều tốt đẹp nhất, khi chuông đồng hồ tích tắc ngân vang, những khoảnh khắc đẹp đẽ sẽ hoá vĩnh hằng.”

Note thuộc Project: https://www.facebook.com/Nunaruletheworld/photos/a.1209946049131350.1073741828.1209403279185627/1511642172295068/?type=3&theater


Loading...