Em viết được vài dòng rồi lại xóa, viết đi viết lại mà không biết nên dùng lời lẽ như thế nào để bày tỏ nỗi lòng của mình hay nói ra những buồn phiền của mình. Từ lâu em ước có một nơi để em gửi những tâm sự của mình, những điều muốn nói từ lâu trong lòng của mình ra. Nhưng không, không có một cơ hội nào để nói ra.

Hồi cấp 2, em không biết số phận của mình sẽ ra sao. Em bị áp lực từ gia đình về con điểm, họ không hề thông cảm cho em xíu nào. Lúc đó em sợ lắm, cảm giác lúc đó như bị nhốt trong một căn phòng tối, luôn có những ý định xấu xa, đã có rất nhiều lần có ý định tự tử. Nhiều lúc nghĩ đến ba mẹ đặt áp lực lên mình, em lại muốn tìm biên pháp ra đi đơn giản nhất mà đi. Lúc đấy tâm trí của em không thể nào làm chủ nổi bản thân. Lúc bình thường thì em hay khóc thầm vì thương ba mẹ, họ làm lụng vất vả để nuôi em. Nhưng những lúc bị đè nặng lên thì chỉ muốn chết quách cho xong. Những lúc thấy bạn bè cùng nhau đi biển, cùng nhau đi dạo vòng vòng phố em thấy tủi thân lắm. Lúc đó trách tại sao xin mình ra mà không hề cho mình một quyền tự do nào, em đi sinh nhật bạn cũng phải xin hết ba tới mẹ, còn việc đi chơi thì miễn bàn. Em không còn động lực nào lúc đó hết chị à, ý định tự tử vẫn đinh ninh trong đầu.

Em ghi nhật kí, em bảo bản thân cô đơn, muốn ra đi nhanh. Ba mẹ lại đọc đựơc. Ba mẹ lại cặp sát vào, bạn bè bất hòa. Trong lớp chỉ còn 3 đứa chơi chung với nhau. Có thể nói động lực giúp em vui vẻ nhất chính là 2 cô bạn kia. Rồi lại tới cấp 3, em bị cặp sát đã tới cấp 3. Ba mẹ cũng không thoáng hơn xíu nào. Bạn bè 1 đứa rớt, rồi dần mất liên lạc. À ba đứa hồi đó đều là Tứ Diệp Thảo. Cùng ngồi nhau bàn luận, nô đùa, vui vẻ lắm. Cuối năm lớp 9 là khoảng thời gian đẹp nhất trong thời cấp 2 của em. Còn đứa còn lại, thi đậu nhưng học khác lớp em. Mới đầu năm, còn là Cỏ nhưng việc học hành gắt quá nên em bỏ luôn fandom. Chỉ nghe nhạc nhưng không còn chút tình cảm gì, em nghĩ em có quá vô tâm không? Em tự dằn lòng mình, em không thể hiểu nổi.

Thời đỉnh điểm em cuồng TFBOYS cũng là lúc em thấy mấy anh. Em mong ngóng nhạc của TFBOYS thì lại hiện ra MV FIRE, thấy mặt Suga đầu tiên. Em ghét lắm, nhìn khuôn mặt em không hiểu sao ghét ghét lắm. Thật sự ghét. Rồi dần thấy MV BST rồi tới NOT TODAY em cũng không có cảm tình gì. Tới khi em biết kết quả giữa HK1. Em như mất hết nguồn sống. 9 năm đi học không có loại khá. Nay lại khá, em rất sợ ba mẹ, phần vì sợ họ buồn, phần vị sợ họ la mắng mình. Thật ra không sai xíu nào, họ lại la mắng. Haizzz Từ đó em rất nản, dần bỏ 3 chàng trai, dần bỏ cái nơi gây gắt, các fandom war nhau thường ngày. Dần dần em không còn tỉnh cảm gì nữa. Coi như một nguồn sống nhỏ cũng không có.

Nhưng may sao, những ý định tự tử không được thực hiện. Rất mừng đấy! Một ngày kia, lại nghe thấy bài FIRE tự nhiên dần dần thấm. Em không hiểu sao lại điên cuồng lật máy tính tìm hiểu họ. Tìm hiểu 7 con người đó, lật từng MV cũ ra để xác định mặt của từng thành viên hồi 2013. Em đã mất 1 tuần để nhận dạng tên của từng người. Mất 1 tuần để phân biệt 7 con người ấy. Thật đúng như cái tên, FIRE rồi đến NOT TODAY, như tiếp lửa cho cuộc sống của mình. Chắc lúc phát hiện ra là do một phần beat hợp với gu của bản thân hoặc đó là cơ duyên của ông trời trao cho em để biết đến 7 con người này, cùng nhau nắm tay với hàng vạn, hàng triệu nguời khác ủng hộ những con người này. Và em không biết mình lại đi sâu vào từng lyrics, thông điệp, ngồi đọc từng theory, từng thông tin, tìm hiểu từng chi tiết về 7 con người này tự khi nào.

Vì những hành động này em rất ít khi làm như hồi cấp 2, do lúc đó em còn nhỏ hay chỉ là không biết gì về tình cảm giữa idol và fan. Đúng như mọi người nói, từng bài hát của Bangtan đã truyền lửa cho em rất nhiều. Không hiểu sao em có thể coi họ là nguồn sống của mình? Mà không phải là ba mẹ mình? Nói vậy có quá sai không các chị. Em sợ làm vậy sẽ mang tội bất hiếu với cha mẹ. Vì thế, em vừa cố gắng học, vừa theo đuổi 7 con người ấy. Không biết mình bị lọt hố sâu từ bao giờ. Biết họ đã lâu, nhưng không có tí gì ấn tượng. Đến mãi tháng 4 -2017 em mới lọt hố họ. Lúc em vào cũng là lúc đang vote điên cuồng cho giải BB trên twt. Một con không biết gì gọi là twitter cũng đi học hỏi, tạo acc lên vote mặc dù mới bước vào fandom 1 ngày. Nghĩ lại khoảng thời gian đó vui thật. Lúc đó mới vào còn chật vật lắm. Không biết giải đó là gì, cũng vào vote, retweet, …. lại các kiểu. Lúc đó còn phát hiện ra cô bạn hồi cấp 2 mà học khác lớp cũng vào fandom, mà trước mình nữa cơ. Cảm giác lúc đó thật tuyệt vời. tất cả ưu phiền của em như biến mất. Cũng có thể nói Bangtan đã truyền lại cho em thêm nguồn sống mới.

Mới vào, em không hiểu rõ cho lắm, nên đã được vào một Group để cùng nhau vote BB. Nói thật em không biết là giải gì nên vote đại. Cứ ngỡ đó chỉ là tình cảm nhất thời của mình. Khi kết thúc vote, lúc đó cũng đang live stream giải BB đấy. Không biết coi ở đâu, loay hoay một hồi mãi thấy một chị trong Group ghi 2 chữ “Thắng rồi”. Không ngờ có một giọt nước mắt rơi. à khi ấy cũng có 2 con bạn Ami kế bên lớp 10, mới quen được 2 3 trước luôn. Cùng vote. Hôm đấy qua lớp, ngồi thấy 2 chữ đó thì mình rơi giọt nước mắt, còn 2 nó như mưa luôn.
Từ đó, mới nhận ra tình cảm giữa Fanfirl và idol không đơn thuần như mình nghĩ. Sau ngày hôm đó, trong lòng mình vui hẳn ra. Chắc vì công sức của mình được báo đáp, cũng vì idol mình thắng chứ nhỉ. Qua vụ đó, thì về ngồi coi lại tiểu sử.
Trước giờ cứ nghĩ làm idol sướng, chỉ cần hát hay và biết nhảy là được làm. Nhưng không! 7 con người này khác hoàn toàn những gì mình nghĩ. Họ không debut như bao người khác. Họ đến từ 1 công ti nhỏ, mà những ngày đầu debut bị người ta miệt thị, luôn bị người ta khinh thường. Đi show thực tế thì bị cắt ra, biểu diễn thời lượng thua cả một tân binh. Em không vô những ngày đầu, khi nghe kể lại em xót lắm. Mà em cũng khâm phục họ lắm. Khó khăn như vậy mà họ cũng làm đựơc, cũng chịu đừng được. Một con đường toàn sỏi đá mà họ cũng đi được. Khâm phục 7 con người đó lắm. Em cũng đã đặt danh hiệu HSG khi cuối kì đó. Vào phòng thi em lấy những nghị lực của 7 con người đó ra làm động lực cho mình. Rằng bản thân sẽ làm được. Vâng, em đã làm được vào cuối kì. Từ đó, em tin tưởng Bangtan hẳn ra. Em tin họ là những nghệ sĩ thực thụ, thật lòng với âm nhạc. Khi họ viết lời điều đặt hết tâm tư tình cảm của mình vào đó nhằm truyền tải thông điệp đến người nghe. Con người ai cụng cần sự chân thật. Và họ đã làm đựơc. Từ những ngày đầu còn nugu. Họ vẫn không từ bỏ. Họ vẫn tin vào chính bản thân của mình. Họ có biết rnằg, nghị lực của họ có biết bao người học theo. Với những ước mơ của họ, ban đầu họ bị dè bỉu. Em có nghe kể lại, đỉnh điểm tháng 5 2016, lời “ước DS” của RM đã bị chà đạp, rồi dè bỉu, miệt thì khắp nơi. Khi vừa kết thúc một stage First có một đội quân nào đó tren những lời lẽ gây tổn thương tới Bangtan. Em cũng nghe nói idol khóc, rồi fan khóc trong ngày đó. Em không thể chứng kiến cảnh đó. Nhưng nghĩ tới cảnh đó thì lại sợ, rồi lại không phục fandom này và cả các anh. Ngày hôm ấy anh đã lên tw 1 cái để an ủi lòng Fan. Fan lại gắng sức đẩy những dòng trend xấu lùi xuống để các anh không thấy nhưng rồi các cũng thấy, đã vậy còn lên an ủi Fan. Thương sao cho hết. Nếu lúc đó em có trong Fandom thì có chịu nổi không? Em vẫn tự hỏi lòng mình cho đến giờ. Liệu có mạnh mẽ như các anh và các bạn trong fandom. Ami thì dần đông, trẩu cũng hoành hoành. Chỉ cần 1 sự việc thì lại bị làm lớn lên ngay. lúc đi war với người khác, em khóc nhiều lắm, lúc mới vào fandom, thấy người ta chửi mấy anh thì em chỉ nói vài lời rồi lặng lẽ lướt qua, tối lại khóc. Càng đi vào fandom lâu thì em dần quen thì phải. Em càng trưởng thành hơn thì phải. Em không còn để ý tới những lời đó. Em thấy họ thật sự rất hèn. Chế Bangtan, dè bỉu Bangtan. Bây giờ họ tự ăn bao nhiều cái tát.

Em cũng dần nhận ra cứ để mọi chuyện diễn theo tự nhiên. Sự chân thật sẽ luôn được ủng hộ. Rồi em càng lún sâu, em càng nghĩ đến họ nhiều hơn. Em lo cho họ. Em để ý từng lời nói, từng hành động của họ. Lúc em buồn vì nhớ họ, buồn vì biết họ phải chịu áp lực như thế nào. Thì em không biết nói cùng ai. Bạn cùng fandom em cũng muốn nói lắm, nhưng em cần là một tình cảm thật sự. Em với nó cũng như thân thật nhưng mỗi lần chia sẻ gì đó thì em không có can đảm. Em thấy buồn, thấy nhớ, thấy cô đơn lắm các chị à. Em thấy họ bảo cô đơn, em không biết làm gì, em cũng đã nhiều lần gợi ra cơ hội để bạn chia sẻ cùng em nhưng không ai nghe.
Em thật sự, giờ cuộc sống em không còn nhiều ưu phiền về điểm số, về gia đình nữa. Em lo cho các anh lắm, hằng ngày cầu cho mọi người trong gia đình bình an thì em còn mong các anh luôn vui vẻ, hạnh phục. Nhưng nào ngờ, cái giả phải trả cho việc làm idol là quá đắt, các anh cô đơn. Em biết, nhưng em không làm được gì. Cái đó đau lắm, cần một người cùng chia sẻ khó lắm. Mấy hôm nay tâm trạng em cũng rất xấu. Không phải vì các anh làm đâu nha! LÀ vì nguồn sống của em đó! Chẳng phải các anh nói các anh chỉ cần Ami là đủ thôi sao. Em cũng vậy.

Ngoài gia đình, em cần có các anh. Em mong cac anh đừng bao giờ cảm thấy cô đơn, Ami luôn ủng hộ mọi việc của các anh mà. Đừng lo tới thái độ của Ami quá có được không các anh? Vì họ là những người sinh ra đề ủng hộ, bảo vệ các anh đó. Họ là những con người luôn sát cánh bên các anh, muốn giúp các anh hoàn thành những nguyện vọng, ước mơ trong sự nghiệp, trong cuộc đời này đó. mong mấy anh hãy hạnh phúc, vui vẻ và thành công. Ami luôn là bờ tựa vững chãi cho các anh mà.

Hãy tin tưởng Ami. hãy cùng nhau nắm tay bay cao, bay xa mãi trong tương lai nhé các anh. Hihi! Em cảm thấy mình thật may mắn khi kiếp này, đời này được biết đến các anh. Tuy em không thể chia sẻ cùng cô bạn kia nhưng em và cô ấy hứa sẽ cùng nhau đi dự concert của các anh nè. Nếu kiếp này không được nhìn thấy các anh bằng xương bằng thịt, thì chúng ta cũng nên cảm ơn ông trời đã cho ta cơ duyên biết đến 7 con người giàu nghị lực này. Hãy nhớ nhé! Cùng nhay bay xa nữa nhé!

Cảm ơn các chị đã cho em cơ hội nói ra nỗi lòng của mình. Em cảm thấy thật nhẹ nhõm. Không biết các chị có đọc hết đến đấy không nữa? Em muốn kể thật dài, muốn nói ra nữa, nhưng nhiêu đây thì lòng em ổn rồi. Love <3

Note thuộc Project: https://www.facebook.com/Nunaruletheworld/photos/a.1209946049131350.1073741828.1209403279185627/1511642172295068/?type=3&theater


Loading...