Bangtan – cái tên cứu rỗi cuộc đời em.
Từ lúc nào em không rõ, chỉ là bây giờ em xem họ là nguồn tinh thần vô bờ.
Gia đình em không giàu sang, đủ ăn nhưng không dư dả gì cả. Đã thế, mối quan hệ của ba mẹ lại căng thẳng. Và rồi các trận cãi nhau dường như hằng ngày đều có. Em chỉ trốn mình và yếu đuối khóc lên.
Chuyện chả có gì to tát đâu, vì các vấn đề liên quan gia đình của xã hội thì đầy ra. Bạo lực, cãi nhau, có người tình,..v..v.. gia đình em cũng thế, chỉ là cái bạo lực thì hiếm thôi. Em bắt đầu vô cảm với điều đó, bởi xã hội, bởi sự đời vốn thử thách, buồn làm chi.
Nhưng…

Cho đến khi mọi chuyện đè lên vai em. Người thân và dòng họ đặt em trách nhiệm trụ cột, nhắn nhủ lo cho người này người kia. Em là con cả, lại là một đứa con gái không gì nổi trội cả đâu, thậm chí là rất tệ.

“Tôi đã thử trút giận nhưng bên tôi chỉ có mình tôi. Vậy thì trút giận để làm gì chứ? Mỗi ngày tôi đều phải sợ mở mắt ra. Sợ phải thở.”
Các mối quan hệ bạn bè bên ngoài em cũng không có, bạn thân thì lợi dụng mình. Rồi em thấy sợ, từ tình yêu không hạnh phúc của ba mẹ, từ tình bạn không chân thành của người cùng lứa tuổi. Sợ đủ thứ trên đời.

” Đến cả bạn bè và gia đình đều rời bỏ tôi. Càng ngày tôi lại càng thấy sợ. Cảm giác như chỉ có mình tôi trên cõi đời này. Ước chi mọi thứ có thể biến mất khi tôi ở một mình. Tôi mong mọi thứ có thể biến mất, biến mất như ảo ảnh. Ước gì bản thân mình biến mất luôn thì tốt quá. Tôi cứ như vậy bị bỏ rơi trên thế giới này. Vào khoảnh khắc này tôi dần xa chân trời hơn. Rơi xuống vực đen sâu thẳm.”
Ở nhà, các anh chị, bè bạn không chơi với em vì một lý do rất kì cục, giây phút nhận ra ánh mắt họ không đoái hoài tới mình cũng là lúc khóe mắt em rưng rưng. Em không làm gì sai cả, thật đấy ! Một mình cũng ổn, trong căn nhà phiền muộn cũng ổn. Nhưng ở trường học lại có một số vấn đề.

Ba em bỏ gia đình đi theo người ta, mẹ em nuôi 3 đứa con gái ( em và 2 đứa em, còn có sự giúp đỡ của hàng xóm). Tiền học cũng chiếm hơn nửa tiền lương của mẹ. Do đó em không đi học thêm như bạn bè, mà quả thật, kiến thức phổ thông thật sự khó.
Em tự ti về điểm số, vì các bạn trong lớp học giỏi. Trải qua bao nhiêu điều trong cuộc sống, em chỉ thu mình vào vỏ ốc của bản thân. Và cả bạn bè cũng không hề muốn tiếp xúc với em. Do đó, em bị cô lập.
Ở nhà, ở trường đều mệt mỏi như nhau. Có nhiều thứ làm mi mắt ướt, có nhiều điều làm gục ngã.
Em còn không xác định ước mơ của bản thân mình.
” Tất cả đều đang chạy về phía trước, nhưng tại sao tôi vẫn phải ở đây? Thực quá đỗi xa vời. Phải chi tôi có một ước mơ để có thể cất cánh tung bay. ”
Thoạt nghĩ mình sẽ rơi vào vòng xoáy tiêu cực đó. Nhưng cái tên Bangtan đã vươn tay kéo em trở lại. Em bắt đầu đi tìm niềm vui cho bản thân, em tự vẽ lên màu sắc của cuộc sống, em ngắm nhìn người em thương – là họ, họ cho em cười với những khoảnh khắc vui vẻ, họ cho em khóc với những phút giây cảm động, họ cho em sự rung cảm cân bằng lại tâm tư. Và em vẫn cứ bước tiếp để đi tìm ngày xuân hạnh phúc của đời mình. Và… họ cho em ước mơ.
Em lấy họ làm nguồn động viên, em lấy họ là viên vitamin hữu hiệu, em lấy họ là tín ngưỡng và tuổi trẻ đẹp nhất. Họ quan trọng với em lắm, thật sự Bangtan đã sát cánh cùng với em vào khoảng tăm tối của phiền muộn.

“Ước mơ à ! Cậu sẽ trổ bông thật rực rỡ sau khi vượt qua những khó khăn này. Ước mơ à ! Mở đầu khó khăn vậy thôi, nhưng cuối cùng thành công sẽ đón chờ chúng ta.”
Và em tin, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Bởi Bangtan đã hát lên khúc ca cứu rỗi đời em, nó mang tên So far away.

Note thuộc Project: https://www.facebook.com/Nunaruletheworld/photos/a.1209946049131350.1073741828.1209403279185627/1511642172295068/?type=3&theater



Loading...