Tiêu đề: “TRÒ CHUYỆN CÙNG BTS TỪ SEOUL: SIÊU SAO K-POP BÀY TỎ THẲNG THẮN VỀ THẾ HỆ MỚI”

—-

Không âm thanh nào có thể nhiệt huyết như âm thanh của một fandom K-pop. Rốt cục, “Bangtan Sonyeondan” của BTS đã mang sự cuồng nhiệt ấy vào nước Mỹ — chỉ bằng tiếng Hàn, họ đã chinh phục một Thế Hệ Y (1) khó tính trên khắp thế giới.

Xây dựng năm 1957 bởi chính quyền non trẻ Nam Hàn sau chiến tranh, nơi đây được sử dụng như nơi tiếp đãi chính khách nước ngoài, “Làng truyền thống Hàn Quốc” như một ốc đảo yên tĩnh giữa lòng Seoul ồn ào náo nhiệt, với một khoảng sân đẹp như tranh và một tâp hợp những ngôi nhà xây theo kiểu truyền thống gọi là hanok. Thông thường, nơi đây được dùng cho các bộ phim cổ trang hoặc tiệc cưới, nhưng vào buổi sáng tháng Giêng trong xanh và se se lạnh hôm nay, nơi đây trở thành trạm trú ẩn cho 7 chàng trai BTS, những nghệ sĩ đã phát triển vượt qua phạm vi ảnh hưởng truyền thống của K-pop, đặc biệt trong 6 tháng qua, và thâm nhập vào thị trường Mỹ.



Khi tôi đến nơi, cả nhóm đang ở căn phòng phía trong, khuất sau những cánh cửa bằng giấy được trang bị bảo vệ. Ở phòng ngoài, có hơn 20 chuyên viên trang điểm và làm tóc, cùng đội ngũ quản lý từ BigHit, rảo bước quanh phòng, bận rộn chuẩn bị đồ ăn vặt và nước uống. Mọi người trò chuyện với tông giọng rất nhỏ. Tôi được thông báo rằng các thành viên BTS cần thêm 15 phút trước khi bắt tay vào chụp ảnh. Có thể thông cảm được rằng họ đang rất mệt mỏi: lịch trình dày đặc từ đêm giao thừa với những màn biểu diễn, thu hình, quảng cáo và gặp mặt fan. Tôi đã bay ngay đến Seoul cốt yếu để gặp họ khi biết nhóm có khoảng trống hiếm hoi trong lịch trình.

Người đầu tiên ra khỏi phòng là J-Hope, 23 tuổi, từng là vũ công đường phố tại Gwangju. Cậu ấy nhảy xuống bậc thềm, sau đó quay lại gọi RM, cũng 23 tuổi, trưởng nhóm kiêm phát ngôn viên tiếng Anh. Những chàng trai còn lại nhanh chóng xuất hiện sau đó, họ đều mặc trang phục Saint Laurent tối màu tương tự nhau: Suga, 24 tuổi, một rapper đầy lý tưởng và cảm xúc; Jimin, 22 tuổi, một vũ công đương đại có khuôn mặt trẻ thơ; V, 22 tuổi, bậc thầy gây ấn tượng; Jungkook, 20 tuổi, maknae vàng của nhóm (ý chỉ thành viên nhỏ tuổi nhất, một vị trí đặc quyền trong các nhóm nhạc K-pop), người giỏi về mọi thứ; và Jin, 25 tuổi, người được biết tới là “Worldwide Handsome”. Họ đứng cạnh nhau tạo thành hình vòng cung với những mái tóc đủ màu sắc, RM còn nhận xét về chiều cao của tôi (6 feet ~ 1m83) và khả năng nói tiếng Hàn của tôi (như một đứa trẻ 10 tuổi). Họ đã sẵn sàng cho buổi chụp ảnh, nhưng bước chân có vẻ không vững khiến tôi hy vọng họ có thể được nghỉ ngơi thêm 15 phút nữa. Tuy nhiên, thời gian là vàng bạc, và thời gian của những cậu trai này lại rất quý giá.

Thật dễ hiểu vì sao BigHit lại nâng niu các thành viên như viên đá quý. Họ là một trong những ngôi sao lớn nhất K-pop — Album mới nhất năm 2017 “Love Youself: Her” đã tẩu tán được 1.58 triệu bản khắp toàn cầu, theo BigHit cho biết. Và cho dù không phải dạng tên tuổi quá nổi tiếng tại Mỹ, BTS — viết tắt của Bangtan Sonyeondan hay còn gọi là “Chống đạn thiếu niên đoàn” — đang thu hút sự chú ý chưa từng thấy dành cho một nhóm chỉ chủ yếu hát nhạc Hàn Quốc tại thị trường Mỹ, nơi nổi tiếng miễn nhiễm với sự thu hút của K-pop. “Love Yourself: Her” ra mắt tại vị trí thứ 7 trên BXH Billboard 200 vào tháng 09/2017, và BTS có 2 ca khúc xếp thứ hạng cao nhất trong các nhóm K-pop từ trước đến nay, “DNA” (hạng 67 tại BXH Billboard Hot 100) và “MIC Drop” bản remix bởi Steve Aoki kết hợp với Desiigner (hạng 28). Chỉ riêng tại Mỹ, BTS đã sở hữu 1.6 triệu lượt download và chốt tại con số 1.5 tỷ (vâng, là TỶ chứ không phải TRIỆU – (2) lượt stream theo yêu cầu, theo số liệu của Nielsen Music.

BTS đã xây dựng mối liên kết với Thế hệ Y toàn cầu cho dù — hay thực ra, bởi vì — hành động này có vẻ gây thách thức với nhóm nhạc nam và K-pop chính thống. Đương nhiên, họ cũng có các ca khúc về tình yêu và các bước nhảy. Nhưng nhạc của BTS, thứ âm nhạc được các thành viên chắp bút sáng tác từ những ngày đầu tiên, đã thường xuyên đề cập tới sự chỉ trích hướng tới hệ thống giáo dục thiển cận, chủ nghĩa duy vật và phương tiện truyền thông, đưa ra một nền tảng có vẻ đi ngược lại giới trẻ “Thành thực mà nói, từ góc nhìn của tụi em, mỗi ngày thế hệ em phải trải qua đều rất căng thẳng. Khó khăn trong việc kiếm việc làm, thi đậu vào đại học còn khó hơn bao giờ hết”, RM, trước đây là Rap Monster, nói. “Người lớn cần xây dựng các chính sách tạo điều kiện cho sự phát triển chung của toàn xã hội. Hiện nay, tầng lớp nắm quyền lực, tầng lớp trên cao cần thay đổi cách suy nghĩ của họ.” Suga tiếp lời: “Và điều này không chỉ ở tại Hàn Quốc, mà trên toàn thế giới. Lý do mà âm nhạc của tụi em có thể cộng hưởng với mọi người trên toàn thế giới, những người đang ở trong độ tuổi teen, độ tuổi 20 và 30 là bởi vì những vấn đề này.”



Buổi chụp hình kết thúc, chúng tôi cùng ngồi trên những chiếc ghế dài trong một không gian nhỏ giống như phòng khách đặt giữa các studio sản xuất thuộc khối văn phòng của BigHit, các thành viên thay trang phục sang đồ len và những chiếc áo khoác ấm cúng nhưng vẫn thời trang. Tại quê nhà, nói tiếng Hàn Quốc, họ bình tĩnh hơn và không quá sốt sắng gây ấn tượng như trong những buổi họp báo có phần hơi gượng gạo tại Mỹ gần đây, khi họ tham gia một loạt các show như “The Late Late Show with James Corden”, “Jimmy Kimmel Live!” và “The Ellen DeGeneres Show”, nơi mà RM đã rất khôn khéo tránh né các câu hỏi liên quan tới chuyện hẹn hò. Hôm nay, có thể thấy rõ giọng nói của họ trầm hơn, vang hơn. RM, như mọi khi, vẫn là phát ngôn chính, lâu lâu quăng ra những câu hỏi dành cho các thành viên có phần hơi yên lặng hơn. Nhưng Suga thì lại gây ngạc nhiên: già dặn và nhiều suy nghĩ, cậu ấy như thể đã chuẩn bị rất kỹ cho một cuộc chiến rap về nhận thức xã hội.

Sự phát triển mau chóng của các fandom K-pop mà hiện nay đã được coi là một hiện tượng của văn hóa nhạc pop. Ngay cả trong một thế giới mà những người ủng hộ các ngôi sao người Mỹ đã nỗ lực để tăng vị trí trên các BXH và chiến đấu với các fandom đối thủ — Hội chứng Beatles, về cơ bản đã được nhân rộng trên internet — thì những người ủng hộ K-pop đã có sự cống hiến và ảnh hưởng mang tính lịch sử. BTS ARMY (viết tắt của “Adorable Representative M.C for Youth”) chính là nguồn nhiên liệu tiếp thêm năng lượng cho hiện tượng này: Họ dịch ca từ của BTS và những chương trình BTS xuất hiện trên phương tiện truyền thông Hàn Quốc; họ cùng nhau tập hợp những cái nhấp chuột, những lượt xem, những lượt yêu thích và những cái retweet để cái tên BTS trở thành trending trên Twitter và Youtube; họ gây áp đảo trên những cuộc thi và các cuộc thăm dò trực tuyến. BigHit tuyên bố rằng công ty luôn đảm bảo cập nhật kịp thời thông tin của cả nhóm trên fancafe, để tránh làm các ARMY nổi giận.

Fan base toàn cầu là lý do khiến cho một nhóm nhạc có thể bạn chưa bao giờ nghe tới đạt được thứ hạng cao trên các bảng xếp hạng của Mỹ; xuất hiện trong các suất chiếu muộn; tham dự Billboard Music Awards, nơi họ mang về chiếc cúp cho giải Top Social Artist năm 2017 do fan bình chọn; và biểu diễn trên American Music Awards. (Suga nói rằng “Biểu diễn tại AMAs là món quà lớn nhất mà tụi em có thể nhận được từ fan”). Thực ra tính trên phương diện truyền thông xã hội, họ chính là những ngôi sao lớn nhất khi liên tục giữ vị trí số 1 tại bảng xếp hạng Social 50 trong suốt 58 tuần, chỉ đứng thứ hai sau ngôi sao Justin Bieber, và số tuần tại vị của họ hiện còn gấp đôi số tuần của người nắm giữ vị trí thứ 3 — không ai khác ngoài Taylor Swift.

ARMY không chỉ đơn giản là thần tượng các thành viên BTS mà họ trở thành một thể thống nhất với nhóm. Khi nhóm ra mắt năm 2013 với album 2 Kool 4 Skool, các thành viên bày tỏ về áp lực của các học sinh Hàn: phải học thật chăm chỉ, đậu đại học và tìm một việc làm ổn định. Đĩa đơn đầu tiên, “No More Dream” và “N.O.”, khắc họa (…) học sinh đến trường như những xác sống (zoombie) không mục tiêu?. Nền giáo dục này để làm gì — Để trở thành nhân viên công chức giỏi nhất ư? Bài hát mang hơi hưởng âm nhạc của H.O.T và Seo Taiji & Boys, phản ánh một thế hệ gồng gánh những khoản nợ trên vai trong một xã hội cạnh tranh khắc nghiệt.



“Em đã kể về con người cũ của mình”, RM bày tỏ rằng cậu ấy cũng từng sống vô định  như vậy. “Chẳng có điều gì em thật sự muốn làm, chỉ biết rằng mình muốn làm ra nhiều tiền. Em đặt bút viết nhạc với suy nghĩ rằng đây là một bức thư gửi đến những người bạn giống như em trước đây/ trong quá khứ”.

“Đại học được ví von như “thuốc trị bách bệnh” vậy”, Suga nói. “Họ bảo rằng nếu bạn đỗ đại học, cuộc sống của bạn sẽ đâu ra đấy, thậm chí bạn sẽ giảm được cân, trở nên cao hơn…”

RM:”Còn có bạn gái nữa…”

Jin: “Rằng bạn sẽ trở nên đẹp hơn…”

Suga: “Nhưng đó chẳng phải sự thật, rồi họ sẽ nhận ra tất cả chỉ là giả dối mà thôi. Chẳng một ai có thể chịu trách nhiệm giùm bạn đâu.

“Nếu tụi em không lên tiếng về những vấn đề này, thì ai sẽ nói?”, Suga tiếp tục. “Phụ huynh? Người lớn? Chẳng phải chuyện này phụ thuộc vào chúng ta sao? Bọn em thường trò chuyện như vậy giữa các thành viên: Ai là người hiểu rõ nhất và có thể lên tiếng về những khó khăn mà thế hệ này đang đối mặt? Chính là chúng mình.”

Càng nổi tiếng, người nghệ sĩ càng trở nên thận trọng khi phát ngôn vì ý tứ có thể bị xuyên tạc hay quy chụp sang các vấn đề chính trị nhạy cảm. Suga là người thẳng thắn nhất. Khi tôi hỏi họ về cuộc biểu tình thắp nến với quy mô lớn ở Seoul mùa Đông năm ngoái nhằm yêu cầu tổng thống Park Geun-hye từ chức, Suga sẵn sàng tiếp lời :”Vượt qua giới hạn của đúng hay sai, sự thật hay giả dối, việc người dân đoàn kết, đồng lòng nêu quan điểm của mình là điều mà em nhiệt tâm ủng hộ.”

Ngược lại thì RM là người thận trọng hơn với những chủ đề nhạy cảm. Về sự ra đi của Jonghyun, thành viên của SHINee, người chống chọi với trầm cảm và đã tự kết thúc cuộc đời mình vào tháng 12 năm ngoài, RM kể rằng, “Bọn em đã đến gửi lời chia buồn sáng hôm ấy. Em đã chẳng thể nào chợp mắt tối đó. Thật sự quá đột ngột vì bọn em đã gặp anh ấy rất thường xuyên tại cái sự kiện. Suga thêm lời, “Chuyện thật bất ngờ với mọi người, và em rất thông cảm với anh ấy”, và RM bảo rằng “Đây là tất cả những gì em có thể phát biểu.” để kết thúc đoạn hội thoại.

Tuy nhiên Suga tiếp tục, “Em rất muốn nói rằng mọi người trên thế giới này đều cô độc và ai cũng có những nỗi buồn, nếu chúng ta biết mọi người đang chịu đựng và đang cô đơn, hy vọng rằng chúng ta có thể gây dựng một môi trường nơi mà chúng ta có thể yêu cầu được giúp đỡ, tự do bày tỏ khi mọi thứ trở nên khó khăn, và bảo rằng nhớ ai đó khi mình nhớ họ.”

Một lúc sau, tôi đề cập đến một tweet mà RM viết vào tháng 3 năm 2013, nội dung là cậu ấy hiểu rõ lời của bài hát được xem là “thánh ca” của hôn nhân đồng giới, Same Love của Macklemore & Ryan Lewis. Một cách tự nhiên, Fan của BTS nghĩ rằng nhóm công khai ủng hộ quyền lợ của người đồng tính — một hành động hiếm hoi ở Kpop. Hôm nay, cậu ấy thận trọng xem xét chủ đề này :”Thật khó để nói sao cho đúng! Nếu đảo từ lại: ‘same love’ cũng như là ‘love is the same’. ‘Cùng một tình yêu’ cũng như là ‘mọi tình yêu đều như nhau’. Em chỉ có thể nói em thật sự thích bài hát này.” Bên cạnh, Suga rất rạch ròi về quan điểm của mình: “Chẳng có gì sai trái cả, Mọi người đều bình đẳng.”

Sự thăng tiến nhanh chóng của BTS thật sự gây bất ngờ, ngay cả ở Hàn Quốc. Ra mắt được 3 năm — lặn ngụp trong vòng xoay Kpop – nhóm bắt đầu thu hút sự chú ý vào năm 2016 với “Blood, Sweat, and Tears” và “FIRE”. Một phần ly do cho những khó khăn của thời kỳ đầu là vì BTS đến từ BigHit,  một công ty nhỏ không thuộc ba tên tuổi lớn của làng nhạc gồm  YG, JYP, SM – những các công ty đang thâu tóm thị trường âm nhạc Hàn, với các nhóm nhạc lừng lẫy như SNSD, BIGBANG, Super Junior, Wonder Girls, và 2NE1. Với BTS, đơn giản bạn sẽ không có cảm giác họ là những nhóm nhạc “gà công nghiệp” được tạo ra để chinh phục thị trường âm nhạc Châu Á.

Bang Si-hyun, người sáng lập BigHit, khởi nghiệp tại JYP, cùng làm việc với Park Jin-yong viết và soạn các bài hits cho Rain, 2AM và Baek Ji-young. “Thậm chí những người thân cận cũng không tin tôi”, anh bảo khi nhắc về thời kì đầu cùa BTS. “Mặc dù họ công nhận thành công của tôi trong quá khứ, nhưng lại chẳng tin tôi có thể đưa nhóm nhạc này lên cao.” Cũng như các công ty khác, BigHit giám sát mọi thứ từ khâu thu âm, phân phối, quảng cáo và tổ chức sự kiện. Anh chia sẻ mọi người nghĩ cái tên “Chống đạn thiếu niên đoàn” có cảm giác Bắc Hàn, nhưng anh ấy lại tin rằng cả nhóm sẽ trở thành tấm áo chống đạn cho thế hệ này.

Ban đầu, Bang PD muốn tạo một nhóm hip-hop — “tương tự như Migos”, theo lời RM chia sẻ thêm. Anh được nghe những bản demo của RM năm 2010 và cho đến giờ vẫn còn nhớ vài đoạn. (Anh trích dẫn, “trái tim tôi như vị thám tử, con trai của kẻ tội phạm. Dù tôi biết kẻ ấy là ai, tôi chẳng thế nào bắt được hắn.”) “Tôi đã rất sửng sốt”, Bang PD bảo. “RM cực kỳ sâu sắc, tinh tế, và triết lý vượt xa tuổi của em ấy.” Bang PD đã ký hợp đồng ngay với RM, ten thật là Kim Nam-joon, lúc đấy chỉ mới 15 tuổi.

Vào thời điểm đó, xu hướng các “nhóm nhạc thần tượng” nam và nữ — như Super Junior và SNSD – các nhóm nhạc tiền bối. Do đó, Bang PD muốn xây dựng một nhóm nhạc với công thức từ sự chân thật của hip-hop và hình ảnh thu hút của các boyband, một công thức tương tự như BigBang. Với mục tiêu đó, trong những năm tiếp theo, Bang PD chiêu mộ Suga, một rapper  khoác trên mình cái thần thái “kemeno”/”tao chẳng quan tâm” (3) bên ngoài một nhân cách khiêm tốn. Sau đó là J-Hope, một vũ công đường phố. BigHit bắt đầu tổ chức các buổi thử giọng công khai. Một giám đốc casting/tuyển dụng đã đuổi theo Jin sau khi thấy cậu ấy bước ra từ xe buyt, và thuyết phục cậu ấy thử giọng, cuối cùng Jin cũng vào nhóm cùng thời điểm với V và Jungkook. Jimin là thành viên cuối cùng tham gia sau khi đại diện của BigHit tuyển mộ cậu từ một trường Nghệ thuật múa đương đại.

Thời gian đầu, mỗi thành viên đều thử sức với vần điệu. “Em còn từng học luôn cả rap nữa,” Jimin chia sẻ, người mà giờ cũng như Jungkook, trở thành vocal, “Nhưng sau khi để em thử một lần, mọi người đều khuyên “Thôi em cứ lo học hát đi”. RM gật đầu đồng tình “Đó là một quyết định sáng suốt” và mọi người đều bật cười.

Họ là những viên ngọc thô của BigHit (4), và họ có sự gắn kết. Thời gian đầu, họ cùng sống trong một căn phòng nhỏ, ngủ giường tầng và làm quen những thói xấu khi ngủ của nhau. (Jimin co người ngủ với tư thế kỳ lạ, và Jungkook bắt đầu ngáy. “Nhiều thứ lắm! ” RM công nhận.) Hiện giờ cả nhóm vẫn sống cùng nhau trong một không gian rộng rãi hơn — J-Hope và Jimin dùng phòng lớn nhất — và vẫn định tiếp tục như thế.

”Khi ở nhà, chúng em thường đi qua phòng nhau”, Jin nói. “Ngay cả khi về thăm nhà thì đôi lúc em cũng thấy hơi chán”, Suga thêm vào. “Và nếu có một vấn đề gì đó hay ai cảm thấy bị tổn thương thì chúng em cũng sẽ không để như vậy, chúng em sẽ nói về chuyện đó”. “Ngay cả nếu anh Hope và Jin cãi nhau, thì sẽ không chỉ hai anh ấy giải quyết với nhau”, Jungkook chia sẻ. “Mà cả bảy đứa em sẽ cùng nói chuyện”, Suga nói.

“Mọi người cùng ngồi lại với nhau”, RM lên tiếng, người luôn với đầu óc thông tuệ   “Như là những cuộc họp hội đồng mở ở thời Hy Lạp cổ đại, chúng em cùng ngồi lại và hỏi nhau: “Chuyện gì đã xảy ra?”

Sau cuộc phỏng vấn, RM dẫn tôi tới studio của cậu ấy, một căn phòng nhỏ ở cuối hành lang, phía ngoài được trang trí với những mô hình KAWS dạng lớn được đặt trong các hộp kính, một poster Mike Tyson của Supreme và ván trượt. Trong phòng, những bức tường cũng được trang trí bằng những món đồ chơi KAWS và một bộ mô hình Banksy thuộc bộ sưu tập “Rage, Flower Thrower”, bộ đồ chơi mà cậu thừa nhận đã phải trả một số tiền tương đối. Ngoài những món đồ chơi đó thì đó là một căn phòng làm việc điển hình: một chiếc ghế dựa, bộ đồ điều khiến lớn và tất nhiên món đồ quý giá nhất trong căn phòng là chiếc máy tính của cậu ấy.

Trong lời bài hát của BTS, có một cụm từ thường xuyên xuất hiện là “baepsae” – từ này chỉ một loại chim khướu mỏ dẹt Hàn Quốc, được gọi tên trong tiếng Anh là “crow-tit”. Ở Hàn Quốc có một câu tục ngữ nói rằng “Nếu một con chim khướu cố bước đi theo cách của một con cò, nó sẽ làm gãy đôi chân của chính mình”. Đây là một sự nhắc nhở rằng bạn không nên cố gắng quá mức hoặc đừng cố gắng để trở thành một cái gì đó không phải bản thân mình. Tuy nhiên, BTS lại vận dụng câu tục ngữ này như một lời phản đối, một lời tuyên bố của chú chim nhỏ nhưng nỗ lực. Trong ca khúc “Silver Spoon”, Suga đã đưa vào lời bài hát với ngôn từ thách thức đầy táo bạo “Ở cái thời đại mà chúng tôi bị phê phán quá nhiều/ Chúng tôi sẽ mau chóng theo kịp mà thôi/ Bởi vì lũ cò hương đó mà đũng quần của chúng tôi đã dãn ra lắm rồi/Nên cứ gọi chúng tôi là tụi baepsae đi”

Giờ đây, thành thực mà nói họ đang ở vị trí hàng đầu thế giới, liệu họ có còn gọi mình là “những kẻ yếu thế”?. “Chúng em luôn thận trọng khi gọi bản thân là “baepsae”. Vì căn bản là xuất phát điểm và gốc rễ của chúng em là từ đâu?” Suga nói. RM chỉ ra rằng nhóm vẫn xem bản thân là những con người luôn cần phải thay đổi “Nếu có vấn đề nào đó, chúng em sẽ sẵn sàng mang nó vào bài hát để góp phần giúp cho vấn đề được lăng nghe nhiều hơn. Cũng như chủ đề Biến đổi khí hậu, chúng em hoàn toàn có thể nói về nó một các thoải mái nhất.”

BTS là nhóm nhạc K-POP của thời điểm hiện tại bởi vì nhóm cân bằng được những mâu thuẫn vốn tồn tại trong nhiều thế hệ ở một mức độ toàn cầu: Nhóm đã xâm nhập được vào thị trường âm nhạc Mỹ bằng việc hát và rap tiếng Hàn, tạo ra    sự gần gũi (với người hâm mộ) thông qua việc thường xuyên xuất hiện trên mạng xã hội, thể hiện các ý tưởng về chính trị mà không gây ra những tranh cãi và truyền tải sự đam mê nồng nhiệt bằng sự phong cách đơn giản và lành mạnh. Vậy là những “kẻ yếu thế” đã tới.

Nhóm sẽ không thực sự muốn bạn đặt câu hỏi “Kế hoạch tiếp theo là gì?”. Các thành viên và đội ngũ sản xuất khéo léo lé tránh câu hỏi về album tiếp theo của nhóm, một điều chắc chắn là họ không có kế hoạch phát hành một album tiếng Anh nào trong tương lai gần, một bước đi có thể làm mất đi cộng đồng fan ruột của họ. RM, như thường lệ, giải thích theo cách triết học như một cách trả lời câu hỏi nhóm đã đi tới đâu và sẽ còn đi xa tới đâu nữa: “Trong tiếng Hàn, từ “tương lai” bao gồm 2 phần. Phần đầu nghĩa là “chưa”, phần thứ hai nghĩa là “tới/đến”. Theo đó, nghĩa của từ tương lai tức là điều gì đó chưa tới. Điều đó có nghĩa là tương lai là bây giờ, chúng tôi của bây giờ đang sống cho chúng tôi của tương lai.

Chú thích:

(1) Millennials dùng trong câu này không mang nghĩa trực tiếp là “thiên niên kỉ” mà nghĩa là Thế hệ Y ( Generation Y): những người sinh khoảng 1980-2000, thế hệ đầu tiên lớn lên cùng truyền thông xã hội hiện đại)

(2) Billion-with-a-B: kiểu nói phóng đại, khẳng định là nghe Billiion với từ B, chứ không có nhầm là Million.

(3) “Kemeno” được dịch từ cụm “I don’t give a fuck”

(4) Ragtag champion: ragtag là một từ lóng, chỉ những người nghèo khó khăn, người khố rách áo ôm. Có thể dịch thành “vua ăn mày”, ý muốn nói tới những con người dù xuất phát điểm thấp nhưng lại có tiềm năng để trở thành những ngôi sao. Có thể nói ngày từ đầu có thể nói BigHit biết “tìm ngọc trong cát” rồi ha.

Link gốc: https://www.billboard.com/articles/news/bts/8099577/bts-interview-billboard-cover-story-2018

Trans by #Tot #Tezami #Hajoonie

 

Loading...