Đã thích chơi game từ hồi mẫu giáo
Thời niên thiếu mãnh liệt

1 ~ 2 năm sau khi được sinh ra ở thành phố Anyang, tỉnh Gyeonggi, mình đã chuyển đến thành phố lân cận Gwacheon. Ký ức của mình bắt đầu từ Gwacheon.Trước khi ra mắt, mình rất lúng túng mỗi khi phải chụp hình, chính vì vậy mình hầu như không có bất kỳ bức ảnh thời thơ ấu nào cả. Thật khó để tìm thấy một bức ảnh hồi đó. Khi mà chụp ảnh, thì sẽ phải đứng yên. Mình ghét mỗi khi nghe “Chờ đã, hãy chụp một tấm ảnh!” Và phải đứng yên.

Điều mà mình yêu thích trong những ngày còn học mẫu giáo đó chính là trò chơi nhân vật khủng long nổi tiếng hồi đó. Mình chỉ có một cái thôi nhưng hyung của mình lại lấy mất, chính vì vậy mà hồi nhỏ mình đã rất khao khát được chơi trò đó. Chắc bởi vì từ nhỏ đã mê game rồi nên cho đến tận bây giờ mình vẫn rất thích chơi game.
Mình là một đứa trẻ khá mạnh mẽ ở trường tiểu học. Sau giờ học, mình sẽ đi chơi với các bạn và trở về nhà vào giờ ăn tối, sau khi ăn mình làm bài tập về nhà rồi đi ngủ. Đó là những điều mà mình làm hằng ngày. Mình cũng có khá nhiều bạn. Chúng mình chơi suốt ngày và không học gì cả (cười). Ngày xưa môn học yêu thích của mình là thể dục. Hoàn toàn trái ngược với bây giờ (cười). Mình thích chạy, bơi lội, tennis và chơi gôn – môn thể thao mà mình được bố dạy cho cách chơi. Bố mình còn thích trượt tuyết cho nên bố thường đưa mình đến các khu trượt tuyết, và mình đã bắt đầu biết từ hồi đó. Mặc dù bố thường xuyên phải đi công tác, nhưng khi trở về nhà, bố sẽ cùng mình chơi những môn thể thao mà mình yêu thích. Bố mình cũng thường xuyên đưa mình đi nước ngoài. Nhật Bản, Châu u, Úc, .. Nhưng mà mình không thích đi du lịch nên mình cảm thấy như kiểu bị ép buộc ý (cười).
Mình thường xuyên trò chuyện cùng anh trai, anh ấy hơn mình hai tuổi. Chúng mình chơi trò chơi với nhau và nói về điều này và điều kia, có vẻ như mối quan hệ của chúng mình ngày càng trở nên khăng khít hơn.

Trở thành một anh chàng lúng túng trước mặt nữ giới bởi vì học trường cấp 2 và trung học dành cho nam sinh!

Kể từ năm thứ nhất trung học mình suốt ngày ngày chơi game nên mình không ra ngoài đi chơi mấy (cười). Mình và bạn bè của mình chỉ ở trong phòng máy tính để chơi game suốt cả kỳ nghỉ hè.
Những người bạn tốt nhất của mình là bạn từ thời cấp hai. Mối quan hệ giữa bốn người chúng mình rất là thân thiết, ngay cả sau khi chúng mình đã học cao hơn, bọn mình vẫn cùng nhau đến thung lũng, chơi với nhau trong kỳ nghỉ hè và đi trượt tuyết trong kỳ nghỉ đông. Ngay cả bây giờ, chúng mình vẫn liên lạc với nhau mỗi ngày và tranh cãi về những trò đùa cũ rích của nhau (cười).
Về âm nhạc, mình thích ‘Delete’ của Lee Seunggi sunbaenim, ‘Black & White Photos’ của KCM sunbaenim và ‘Airplane’ của Turtles sunbaenim. Mình cũng thường xuyên nghe nhạc của Buzz sunbaenim, mình vẫn thích những bản ballad rock cho đến bây giờ.

Kể từ khi mình học tại trường nam sinh cấp hai và trung học, mình hoàn toàn không ltiếp xúc với các bạn nữ trong suốt 6 năm. Ngay cả khi lên đại học, mình vẫn không thể nhìn vào mắt của các bạn nữ. Mình kiểu sẽ nhìn xuống và hỏi “Này, dạo này thế nào rồi?” (Cười). Mình đã gặp một anh bạn rất dễ gần ở trường đại học và cậu ấy đã từng sửa thói quen đó như của mình Cậu ấy đánh mình và nói “Mình bảo cậu phải nhìn vào mắt và nói chuyện cơ mà!”… Nhưng nói chung alf mình nghĩ mình vẫn thoải mái với các bạn nam hơn (cười).

Con đường trở thành ca sĩ thông qua sự chiêu mộ
Hiện đang sáng tác nhạc với thái độ nghiêm túc!

Vào năm thứ nhất trung học, ước mơ của mình là trở thành một phóng viên báo chí để ủng hộ những công dân thuộc tầng lớp thứ hai. Mình thường đọc báo hàng ngày. Giấc mơ trở thành một diễn viên lại được nảy sinh trong năm thứ 2 của mình, sau khi nhìn thấy nhân vật Kim Namgil trong bộ phim “Nữ hoàng Seondeok”. Mình đã rất xúc động và nghĩ rằng, mình muốn làm cho mọi người phải khóc vì diễn xuất của mình. Vì vậy, mình đã thi vào chuyên ngành điện ảnh ở trường đại học.

3 tháng sau khi vào đại học, mình đã được chiêu mộ và trở thành một thực tập sinh. Rapper line lúc đó đã ở trong công ty rồi, và Jungkook thì gia nhập công ty 2 ngày sau mình. Mình bước vào phòng tập và thấy một đứa trẻ với đôi mắt giống như Bambi đang đứng ở đó, mình liền hỏi ‘… Đây là ai?’ JongKook liền đứng lên và nói ‘Dạ! Tên em là Jeon Jungkook ạ! ’. Ngay cả khi mình bảo với em ý rằng ‘’Ngồi xuống đi,’’ em ấy nói ‘Em đứng cũng được ạ! Em không sao đâu ạ! ‘(Cười). Người mà mình có ấn tượng đầu tiên và sâu sắc nhất là Namjoon, người đang đứng tập nhảy. Đó là lần đầu tiên mình nhìn thấy ai đó đang tập nhảy kể từ khi mình được sinh ra,cho mình đã nghĩ ‘Wow, cậu ấy là một thực tập sinh đó. Ngầu thật.’

Trong thời gian thực tập, mình đã đi ăn cùng với các học viên khác và tận hưởng cuộc sống thực tập sinh của mình. Mình bắt đầu thích nhảy kể từ đó. Nhưng sau khi debut, mình đã nghe mọi người nói rằng ‘Cậu ấy không thể nhảy’ nên mình đã rất tự ti … Mặc dù vậy, nhờ ARMY luôn nói với mình ‘Dễ thương quá’, ‘Làm tốt lắm’,nên mình đã lấy lại được sự tự tin và bây giờ , có vẻ như mình có thể nhảy.
Cuộc sống của mình bây giờ rất tuyệt và mình hài lòng được là một thành viên của BTS. Niềm đam của mình đối với âm nhạc bắt đầu sau khi mình gặp các thành viên khác. Nghĩ lại từ những ngày đầu tiên, mình thậm chí còn nghĩ rằng mình không thể viết các bài hát. Thế nhưng, nhờ sự giúp đỡ từ các thành viên của nhóm, mình hiện đang tiếp tục viết các bài hát. Mặc dù nó chưa đạt mức độ được đưa vào album, nhưng mình đã nhận được những phản hồi tốt và hiện tại mình đang làm việc rất chăm chỉ.
Nếu một ngày nào đó cơ hội đến, mình muốn thử diễn xuất. V đang tham gia đóng phim nên mình rất vui vì điều đó. So với diễn xuất, mình muốn cải thiện kỹ năng hát và biểu diễn nhiều hơn. Điều đó có thể làm hao mòn thể lực tuy nhiên mình cảm thấy niềm vui trong đó.

Source:  mondomizel1 | scan ©sweaterpawsjimin
Engtrans: ktaebwi
Viettrans: Út@nunabts.com



Loading...