Một đứa trẻ tinh nghịch lớn lên trở thành một cậu bé thích đọc sách

Mình sinh ra ở phía nam Daegu, thành phố lớn thứ ba của Hàn Quốc, và sống ở đó cho đến khi mình chuyển đến Seoul. Khi mình còn nhỏ, mình là một đứa trẻ như bao đứa trẻ khác. Mình thích chơi đùa loanh quanh cho nên hình như giáo viên mẫu giáo không thích mình cho lắm. (cười) Mình nhớ hay giáo viên bị quát “Nguy hiểm đấy!” rất nhiều. Mình cũng yêu các môn thể thao và khá giỏi môn chạy, nên từ tiểu học tới trung học, mình được chọn vào đội thi chạy tiếp sức của trường. Còn nói đến việc học, mình ở trên hơn mức trung bình một chút thôi.

Trước đây mình đã từng rất thích ra ngoài chơi với bạn bè, nhưng khi lớn lên mình đã thay đổi. Ngay cả khi chúng mình có đi ra ngoài, bọn mình hầu như chẳng làm gì cả ngoài việc túm tụm ở công viên. Mình không thích việc đó cho lắm nên nhiều ngày cuối tuần mình chọn ở nhà. Mẹ mình còn phải giục mình hãy đi ra ngoài và gặp gỡ bạn bè đi nữa. (cười)

Mình thích sưu tầm gì đó, cho nên mình đã sưu tầm rất nhiều sách khi mình còn nhỏ. Đó cũng là lúc mình muốn trở thành một người đàn ông có học thức, muốn giả vờ như mình biết rất nhiều thứ. Từ nội dung dành cho người lớn không phù hợp với tuổi của mình đến các tiểu thuyết, tuyển tập thơ, tiểu luận, báo chí, … mình đã đọc mọi thứ ,bất kể thể loại. Mình không biết tại sao nhưng cho đến tận trung học, mình giữ thói quen đọc sách ngược trở lại trang cuối. Bây giờ đôi khi mình vẫn đọc sách. Bằng cách đọc nhiều câu một lúc nên tốc độ đọc của mình khá nhanh.

Những kỷ niệm về tình yêu đầu tiên từ trường tiểu học … Mình thực sự không có bất kỳ kỉ niệm nào. Không giống như Seoul, các tỉnh khác khá là cổ hủ, và ở trường học của mình không có kiểu bé trai và bé gái nói chuyện với nhau. Nếu ở cùng với bạn nữ, mình sẽ trở nên nhút nhát và thậm chí sẽ không nói một lời nào.

Cuộc gặp gỡ với hip hop
Bắt đầu sáng tác khi học ở trường cấp 2

Mình bắt đầu quan tâm đến âm nhạc từ năm thứ 5 tiểu học, thời điểm mình xem phần biểu diễn của “Stony Skunk” cùng với nhiều nghệ sĩ Hàn Quốc khác trên TV. Đó là thời kì thịnh hành của nhạc ballad/trữ tình nên nếu 1 chương trình âm nhạc có 18 nhóm biểu diễn thì phải có đến 10 nhóm hát nhạc trữ tình, 5 là nhóm idols và chỉ có 3 nhóm hát các dòng nhạc khác. Và họ (Stony Skunk) là một trong số ba nhóm đó. Sự khác biệt của họ so với các nhóm nhạc khác thực sự rấ ấn tượng. Trước thời điểm đó, mình còn không có mấy hứng thú với âm nhạc, nhưng từ khi nghe Stony Skunk,mình bắt đầu nghe nhạc hip hop và nhạc reggae, và bị ảnh hưởng bởi Epik High. Cùng thời điểm đó, máy nghe nhạc MP3 đã bắt đầu được ra mắt nhưng mình lại mua một máy nghe nhạc CD của Panasonic để nghe nhạc.

Cùng với việc nghe nhạc, mình cũng bắt đầu viết nhạc. Đó không phải là việc ai đó bảo mình làm mà đơn giản mình chỉ nghĩ đó là việc mình muốn làm. Mình bắt đầu viết lời rap khi còn học trường tiểu học và bắt đầu sáng tác khi mình lên trung học. Hồi đó, không có ai xung quanh mình thích hiphop cả … Ngày nay thì Hiphop đã trở nên vô cùng phổ biến ở Hàn, nhưng hồi mình bắt đầu nghe thì Hiphop lại là một thể loại nhạc thịnh hành từ nhiều năm trước đó. Mình nghĩ có lẽ chẳng có ai rap khi đang đi trên đường cả, trừ mình. Nếu mình rap trong phòng karaoke thì với bạn mình nó chỉ là một loại âm thanh mà thôi. Hẳn bạn biết những cử chỉ tay đặc sản của hip hop? Mình cũng bắt đầu học cả những điều đó.

Mặc dù vậy, mình vẫn tiếp tục thích hip hop và vào năm thứ hai trung học, lần đầu tiên mình đã có cơ hội biểu diễn trên sân khấu tại một lễ hội. Mình đã biểu diễn “Go back” của Dynamic Duo cùng với một người bạn. Mình không thích đứng trước đám đông, nhưng vào thời điểm đó, mình chỉ cảm thấy rằng mình phải làm việc này. Mình đã trình diễn bản rap mà mình luyện tập cho dù nó không thực sự ấn tượng cho lắm. (cười)

Thật ra hồi học cấp hai, mình muốn học tại một trường trung học nghệ thuật nên mình đã sáng tác nhạc cổ điển. Thế nhưng học phí quá đắt nên cuối cùng mình lại học ở một trường trung học bình thường. Mình nói với bố mình rằng “Mình đã sáng tác nhạc đủ rồi vì vậy mình sẽ học thật chăm chỉ ở trường trung học” và đi đến trường, nhưng tất nhiên là mình không làm được như vậy (ý là học hành chăm chỉ). (cười)

Các hoạt động chính thức như một rapper sau khi gia nhập một nhóm ở địa phương

Việc sáng tác nhạc những năm trung học chủ yếu để thỏa mãn nhu cầu của bản thân mình cũng như đơn giản chỉ là 1 sở thích. Cho đến khi mình thay đổi thiết bị/phần mềm MIDI thì mình thực sự bắt đầu làm nhạc chính thức. Vào năm thứ nhất trung học, mình đã đưa bản nhạc của mình cho một người như là người hướng dẫn mình, và anh ấy đã rất thích nó. Và sau đó mình được giới thiệu và gia nhập nhóm nhạc hiphop của địa phương có tên gọi là “D-town”. Ca khúc đó có âm hưởng của nhạc hiện đại nhưng mang các beat của nhạc hiphop tương tự như Nujabes. Tiết lộ cho mọi người một chút là người hướng dẫn đã nhận ra khả năng của mình là một sinh viên của trường Cao đẳng m nhạc Berklee và hiện đang giữ vị trí giám đốc âm nhạc của một bộ phim.
Mình nghĩ rằng mình đã bắt đầu học rap một cách chuẩn mực từ khi gia nhập nhóm nhạc. Dù tự rap từ hồi tiểu học, nhưng bởi vì không có ai quanh xung quanh mình học rap cả nên mình nghĩ mình là người giỏi nhất ấy. (cười)
Sau đó, mình đến với giới underground ở Daegu, và từ đó, mình cũng biết rằng không thể kiếm sống bằng âm nhạc nếu chỉ hoạt động trong giới underground được. Hầu hết các hyung làm nhạc với mình lúc đó lớn hơn mình khoảng 10 tuổi, có khoảng hơn 30 người. Họ vừa làm việc bán thời gian vừa làm nhạc, nhưng dường như điều đó thực sự vẫn có nhiều khó khăn. Ngay kể cả khi được biểu diễn trực tiếp trước 100 khán giả thì cũng đã là một thành tựu lớn rồi, và mình ghét suy nghĩ đó. Mình đã nghĩ “Nếu mình thành công, mình có thể trở thành cầu nối của những nghệ sĩ underground không?”. Có nhiều người sáng tác nhạc tốt trong giới underground, vì vậy mình nghĩ khi mình trở nên nổi tiếng, mình muốn tạo ra một môi trường tốt hơn cho họ, mình muốn cho cả thế giới thấy âm nhạc của họ.

Sau đó, mình được biết Big Hit sẽ tổ chức một buổi thử giọng ở Daegu. Mình đến với buổi thử giọng chẳng biết gì hơn ngoài việc công ty này được thành lập bởi nhạc sĩ Bang Shihyuk, nhưng ngày hôm sau mình đã được thông báo trúng tuyển. Mình có nghe được rằng ngay khi Bang PD thấy mình, anh ấy đã nghĩ tới việc cho mình qua vòng tuyển chọn. Thời điểm đó, mình chưa thực sự giỏi về rap cho lắm. (cười)

Đến Seoul sau khi trở thành thực tập sinh
Khác với những suy nghĩ ban đầu … !?

Mình đến Seoul vào ngày 7 tháng 11 năm 2010, khi mình đang học năm thứ hai trung học. Mình vẫn còn nhớ như in ngày đó.

Ban đầu, mình gia nhập Công ty với vị trí người sáng tác nhạc chứ không phải 1 rapper. Do đó mình đã nghĩ ồ chắc là mình không phải học nhảy đâu và để ai giỏi rap thì làm rapper thôi, mình sẽ chỉ đi theo con đường sáng tác nhạc, làm nhà sản xuất. Nhưng rồi con đường đó lại rẽ theo một hướng hoàn toàn khác (cười). Vào thời điểm đó, thay vì định hướng nhằm xây dựng một nhóm nhạc thần tượng, công ty đã lên kế hoạch để tạo ra một nhóm bao gồm các rapper, nhưng rồi điều đó đã thay đổi. Các thành viên gồm có Rap Monster, J-hope và mình. Ngoài ra còn có Supreme Boy, i11even-hyung hiện đang hoạt động trong giới underground và Iron-hyung người đã lọt tới trận chung kết của chương trình Show Me The Money mùa thứ 3. Mình nghĩ nếu chúng mình ra mắt như vậy, cho dù giỏi rap đến mấy thì chúng mình cũng sẽ thất bại thôi (cười)

Rapper & nhà sản xuất – Tương lai mà SUGA đặt làm mục tiêu của mình

Người anh trai hơn mình 4 tuổi đóng một vai trò lớn trong việc khuyến khích mình đi theo con đường âm nhạc. Anh cũng bắt đầu thích nhạc hiphop do ảnh hưởng từ mình, nhưng khi mình đến buổi thử giọng, mọi người trong gia đình mình ai cũng phản đối ngoại trừ anh mình. Bố mẹ không thấy các hoạt động liên quan đến âm nhạc là điều gì đó tốt đẹp, ngay cả họ hàng cũng nói với mình “ âm nhạc là cái gì chứ, hãy lo học hành đi”. Do đó, mình chỉ dám khoe anh những bản nhạc mình làm ra. Và anh cũng là người đầu tiên mình thông báo về việc vượt qua buổi thử giọng. Tình cảm giữa anh em mình giống như tình bạn vậy. Thường thì mình không hay uống rượu lắm, mình chỉ uống với anh ấy thôi.

Tất nhiên thì bây giờ gia đình mình hết sức ủng hộ mình. Ngay cả họ hàng năm xưa nói mình hãy lo học hành đi cũng xin chữ kí của mình nữa. (cười)
Gần đây, mình bắt đầu suy nghĩ về việc hoạt động như một nhà sản xuất âm nhạc. Mình không có tham vọng với vị trí center, mình chỉ đơn giản là muốn làm nhạc. Và mình cũng không có hứng thú với thế giới giải trí, , mọi người đều nói họ muốn diễn xuất, hoặc tới các chương trình tạp kỹ, nhưng mình thì lại không muốn làm điều đó. (cười) Dù gì thì điều đầu tiên đó là đưa BTS đạt vị trí dẫn đầu ở Hàn Quốc cũng như ở Nhật Bản. Và với bản thân mình, mình muốn trở thành một rapper giỏi nhất, một nhà sản xuất âm nhạc giỏi nhất. Mình không biết phải mất bao nhiêu thời gian để đạt được mục tiêu đó, nhưng mình sẽ cố gắng.

Source: JPN – KRN © mondomizel1
Engtrans: ktaebwi
Viettrans: Út@nunabts.com



Loading...