Từ nhỏ vốn đã là một đứa trẻ luôn luôn tò mò
Nhờ sự nuôi dạy của bà để trở thành một cậu bé thông minh sáng láng

Mình sinh ra ở cùng quê với Suga-hyung, Daegu, và sống ở Geochang vài năm sau đó. Mình đã là một đứa trẻ thông minh kể từ những ngày học mẫu giáo, nên các giáo viên của mình rất yêu quý mình~!
Khi mình khám phá ra điều gì đó hay ho mình thường mang tới giáo viên để khoe và các cô sẽ khen ngợi mình như “Wow, con làm rất tốt!” Điều đó làm mình rất hạnh phúc. Ngày đó, ở lớp Hươu cao cổ có một người thân thường hay chia sẻ với mình những viên kẹo màu xanh vốn rất phổ biến thời bấy giờ, mình thực sự nhớ khoảng thời gian khi đó.
Mình cũng có rất nhiều kỉ niệm thời ấu thơ với bà của mình. Bà thường đưa đón mình đi học hồi mẫu giáo, và mình sẽ đợi cho đến lúc bà đến đón mình mỗi ngày. Bà luôn mua trà sữa từ máy bán hàng tự động cho mình, nó rất ngon.

Ở trường tiểu học, mình là một đứa trẻ tò mò muốn làm mọi thứ. Mình đã từng ngủ lại ở nhà bạn bè, việc tập luyện Taekwondo cũng khiến mình rất vui. Nhiều bạn từ trường mẫu giáo của mình cũng đi học cùng trường tiểu học với mình, vì vậy mình có rất nhiều bạn bè. Mỗi ngày mình sẽ chơi với bạn bè ở sân chơi cho đến khi mặt trời lặn.

Nhưng mình không chỉ chơi đùa đâu, mình còn đến trường để luyện thi nữa. (cười) Mình vẫn thường xuyên đến trường luyện thi kể năm thứ 6 ở trường tiểu học cho đến năm thứ ba trung học cơ sở. Vì mình sống ở nông thôn nên mình đã nghĩ rằng mình sẽ không làm bất cứ điều gì khác ngoại trừ việc làm nông trong tương lai, dù vậy mình vẫn tự nhủ phải học tập thật chăm chỉ. Mọi thứ đã thay đổi kể khi mình yêu thích âm nhạc. Mình không nhớ chính xác khi nào, nhưng mình đã năn nỉ bố mẹ“Mua cho con một máy MP3 đi ~! Con muốn nghe nhạc ạ! ”Và sau đó mình đã nghe nhiều loại nhạc khác nhau. Đến cuối năm thứ 6 của mình, mình đã có ước mơ trở thành ca sĩ. Đây là lần đầu tiên mình có một ước mơ nào đó.

Học saxophone và nhảy với mục tiêu trở thành ca sĩ

Mình bắt đầu chuẩn bị cho giấc mơ của mình từ năm thứ nhất cấp hai. Bố của mình đã hỏi “Con muốn làm gì sau này?” Và mình trả lời “Con muốn trở thành ca sĩ.” Bố mình từng mơ ước trở thành diễn viên, vì vậy sau khi nghe câu trả lời của mình, ông ấy đã nói với mình rất nghiêm túc “Nếu con muốn trở thành ca sĩ, con phải học ít nhất một nhạc cụ. ”Vì vậy, mình đã học saxophone được khoảng 3 năm. Trông thì thật tuyệt nhưng đôi môi của mình đã bị tổn thương rất nhiều, và cái kèn thì khá là nặng, việc học trở nên ngày một khó hơn . Mặc dù vậy, mình vẫn tiếp tục với ý nghĩ “Nếu mình muốn trở thành ca sĩ,mình phải biết cách chơi nhạc cụ.” Nhờ tập luyện siêng năng, mình thậm chí còn giành vị trí thứ nhất trong cuộc thi Kyungnam!
Khoảng thời gian học trung học, mình thường học nhảy K-pop ở nơi mà những bạn trẻ tới từ câu lạc bộ khiêu vũ tụ họp lại với nhau. Mình đã khá bận rộn khi vừa học saxophone, học nhảy và đi ôn thi ở trường học cùng một lúc.
Trong thời gian rảnh còn lại, mình đã rất vui vẻ làm công việc nhà nông cùng với bạn mình. Mình không giỏi cho lắm nhưng vì các bạn của mình thích rất làm công việc đó, cho nên mình cũng bị ảnh hưởng và thích nó, nên mình đã tiếp tục làm việc.
Mình đã ngừng học saxophone vì mình muốn tập trung vào vũ đạo nhiều hơn. Nếu trở thành một ca sĩ mà không thể nhảy giỏi thì thực sự cũng không cun ngầu cho lắm. Mình muốn học nhảy bài bản cho nên sau khi vào trung học, mình bắt đầu đi học nhảy. Khoảng nửa năm sau, Big Hit đã tổ chức buổi thử giọng riêng. Bạn mình nói cậu ấy sẽ đến đó và hỏi mình có muốn đi cùng không, và bởi vì mình rảnh rỗi, mình đã đến buổi thử giọng. Mình đã nhảy, rap và cho mọi người thấy khả năng bắt chước giọng nói và khả năng tấu hài của mình tại buổi thử giọng. Mình nghĩ rằng mình chắc chắc sẽ bị loại thế nhưng sau đó họ liên lạc với mình nói rằng mình đã qua. Mình đã nghĩ đó là một lời nói dối. Mình là người duy nhất ở Daegu thông qua buổi tuyển chọn

Những ngày tập luyện đầy kỷ niệm cùng với các thành viên

Mình đã đến Seoul vào tháng 8 năm thứ nhất trung học, và học trường trung học nghệ thuật ở đó,quãng đời thực tập sinh của mình bắt đầu từ đó. Có Jungkook, Suga-hyung, J-hope-hyung và Rapmon-hyung khi mình mới đến đó. Mình không ngại người lạ cho nên mình làm thân với mọi người rất nhanh. Ngay cả khi mình trở thành thực tập sinh, mỗi ngày mình đều có rất nhiều niềm vui. Tuy nhiên, vì phải tập luyện nhiều, nên mình không thể có cuộc sống học tập như người bình thường được,đổi lại mình lại có nhiều kỷ niệm ở ký túc xá hoặc tại phòng tập. Một điều mà mình vẫn nhớ cho đến bây giờ là chuyến đi tới công viên giải trí vào ngày 1 tháng 1 với các thành viên, chỉ 7 người chúng mình. Mọi người đều muốn trông thật cool nên tất cả chúng mình đều mặc đồ đen. Chúng mình thực sự trông rất nổi bật. (cười)
Để nói thêm, phong cách của mình luôn được phối hợp từ quần áo mà bà mình đã mua cho mình. Bà mình có gu thời trang rất tuyệt nên bà luôn chọn quần áo đẹp cho mình.
Trước khi ra mắt, mình là thành viên được giấu kín như một vũ khí bí mật. Chính vì điều này, có những lúc mình đã rất buồn vì không thể khoe rằng mình sẽ ra mắt . Tất cả các thành viên khác đều có lịch trình, chỉ có mình ở lại trong kí túc xá và nghỉ ngơi … Vì vậy, khi mình được ra mắt, mình đã vô cùng hạnh phúc. Mình đã rất hạnh phúc khi nghĩ rằng “Ước mơ của mình kể từ năm thứ 6 của trường tiểu học cuối cùng đã trở thành sự thật!”.
BTS là nhóm đầu tiên và cũng là nhóm cuối cùng của cuộc đời mình. Mình muốn cùng với các thành viên đứng ở một vị trí cao cho đến khi kết thúc. Mình muốn đi đến tận cùng cùng các thành viên như vậy đó, nhìn lại những điều mình đã làm từ trước đến giờ mình nghĩ“ mình phải làm việc chăm chỉ hơn nữa.” Nếu cơ hội đến, mình cũng muốn diễn xuất. Mình muốn một lần được học diễn xuất bài bản và mình cảm thấy diễn xuất của mình khá ổn

Source: JPN – KRN ©mondomizel1
Engtrans: ktaebwi
Viettrans: Út@nunabts.com



Loading...