Cậu học sinh trung học yêu thích nhảy múa trở thành thành viên của BTS

Những kí ức đầu tiên của mình là khi mình được tầm 4 – 5 tuổi (tuổi chính thức) và gia đình mình đã chuyển đến nơi ở mới không xa nơi ở cũ. Mình ôm lấy ruột nồi cơm điện và giúp mọi người dọn nhà. Khi còn là một đứa trẻ, mình thích ra ngoài chơi với các anh và lũ bạn trong khu phố mỗi ngày. Cả bọn thường chơi đá banh và trốn tìm. Có một lần mình lỡ chạy quá xa và thậm chí còn chạy sang tận thị trấn gần đó (cười).

Ở trường tiểu học, mình rất thích chơi với các bạn. Trong giờ giải lao, tụi mình thường chơi đá banh. Mặc dù mình thực sự thích vẽ, nhưng mình lại ghét tô màu. Những ước mơ tương lai của mình thay đổi liên tục mỗi ngày, mình muốn trở thành một đầu bếp khi mình xem một bộ anime về nấu ăn. Khi xem ‘Galaxy Express 999’, mình muốn trở thành người lái tàu của chuyến tàu tốc hành vũ trụ, và mình lại muốn trở thành hải tặc khi xem ‘One Piece’.
[T/N: ‘Anime’ là tên gọi chung của phim hoạt hình Nhật Bản]

Mình có mối quan hệ khá thân thiết với cậu em trai nhỏ hơn mình 2 tuổi. Thỉnh thoảng, tụi mình cùng nhau ở nhà chơi game hoặc xem phim. Mình nhớ rằng chúng mình đã xem bộ anime ‘Dragon Balls’ và ‘The Host’. Hai đứa giống như bạn bè vậy.

Mình hoà đồng với tất cả mọi người ở trường trung học. Mặc dù có tới tận 6 lớp, nhưng hầu như mình biết hết tất cả mọi người. Mình đã tham gia câu lạc bộ bóng đá và bóng bàn ở trường, hồi đó ngày nào mình cũng thấy hạnh phúc.

Mình đã trở nên hứng thú với nhảy múa kể từ năm lớp 7. Sau giờ học mình thường đi tập rất đúng giờ, và bắt đầu theo học một học viện khiêu vũ vào năm 2010. Mình cũng đã rất hạnh phúc trong học viện. Bất cứ khi nào có thời gian, mình sẽ tập nhảy. Mình cũng tham gia vào các buổi biểu diễn lớn, nhưng mình thực sự đã rất lo lắng.Thực tế thì ngay cả bây giờ đôi khi mình vẫn còn thấy lo lắng khi đứng trên sân khấu.

Một năm trước khi tốt nghiệp cấp hai, mình bắt đầu nghĩ đến việc theo học một trường trung học nghệ thuật. Mình thậm chí không thể tập trung học bài trong phòng tự học, mình cứ lo nghĩ mãi “Mình nên đăng ký vào trường nào? Mình muốn làm gì trong tương lai…” Trong lúc suy ngẫm, mình nghĩ đến một công việc khiến mình có thể đứng trên sân khấu. Vì vậy, trường trung học nghệ thuật Busan đã trở thành mục tiêu của mình. Với chuyên ngành nhảy, mình muốn học các điệu múa hiện đại nên mình đã chọn nhảy đương đại làm chuyên ngành.

Trong suốt thời gian học trung học, mình không tiếc nỗ lực nhảy múa. Vào thời điểm đó, mình và các bạn chỉ biết có nhảy, tụi mình gặp nhau và tập luyện, đùa giỡn và lại tiếp tục tập luyện. Thời cấp 3, mình cũng phải lo xử lý cả khối lượng bài bên học viện khiêu vũ nữa, nhưng vì lo lắng về học phí nên mình đã nói rằng: “Em sẽ không theo học bên học viện nữa.” Tuy nhiên, giáo viên đã nói với mình rằng: “Jimin, em có thể học miễn phí.” Thầy cô đã quan tâm tới mình rất nhiều, mình muốn đền đáp họ nên càng tập luyện chăm chỉ hơn. Mình đã học được rất nhiều dưới sự hướng dẫn của giáo viên. Mình chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ khiêu vũ, chưa một lần nào.

Vào mùa xuân năm 2012, giáo viên dạy nhảy trường cấp 2 đã liên lạc với mình, mình đã đi thử giọng và được nhận, sau đó mình quyết định đến Seoul vào tháng năm. Thành viên đầu tiên mình gặp là anh Hobi. Anh ấy chào đón mình và nói, “Cùng cố gắng nha!” Các thành viên khác cũng đến nói chuyện với mình, điều này nhắc mình nhớ đến thời điểm khi mình mới đến, mình đã đi ăn với mọi người ở căng tin. Khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời thực tập sinh là khi tụi mình ăn và chơi đùa cùng nhau. Mình vẫn còn giữ vé vào công viên giải trí mà tụi mình đã đi cùng nhau, mình vẫn để nó trong ví. Vì đó là lần đầu tiên và nơi đầu tiên mà tất cả các thành viên cùng đi chơi với nhau. Vì vậy, nó đã in đậm trong ký ức của mình. Mình đã luôn mang theo cái vé đó được khoảng 5 năm rồi.

Ở Seoul, mình được chuyển đến cùng trường với Taehyung. Mình học lớp số 4 còn Taehyung học lớp số 2, cả trường ai cũng biết Taehyung. Bởi vì Taehyung có rất nhiều bạn bè nên khi cậu ấy đến lớp mình, cậu ấy đã nói với những học sinh khác rằng, “Hãy đối xử tốt với Jimin nha!”. Mình thực sự hay ngại trước người lạ, nhưng dần dần mình đã trở nên thân thiết với các bạn cùng lớp hơn nhờ Taehyung.

Điều khó khăn nhất trong đời sống thực tập sinh là sự không chắc chắn về tương lai. Mình đã rất lo khi nghe bảo “Em có thể bị loại lần này”, vì vậy mình đã luyện tập hết sức mình. Nếu mình luyện tập cho đến 3-4h sáng, mình sẽ ngủ một chút rồi 6h dậy tập hát khoảng một tiếng rồi đi học. Quy trình này cứ vậy lặp đi lặp lại trong khoảng một năm. Vào thời điểm đó, mình không hề nghĩ rằng mình có thể trở thành thành viên của BTS, mà chỉ được chọn làm thành viên thay thế. Mọi người đã nói rằng: “Tụi em muốn debut với Jimin”, và điều đó đã trở thành sức mạnh của mình. Cảm giác muốn debut với mọi người ngày càng mạnh mẽ hơn.

Mình đã rất phấn khích khi tụi mình ra mắt. Những kỷ niệm khi tụi mình có buổi biểu diễn ra mắt, lần đầu tiên tụi mình được fan tặng bánh kem, sau buổi diễn tất cả các thành viên BTS và các nhân viên đều khóc, ngày hôm sau khi chúng mình đến các chương trình âm nhạc, và anh Jin đã khóc. Cho dù bao lâu đi chăng nữa, mình cũng không thể quên những ký ức đó.

Mình không có mục tiêu gì mới muốn thử thách trong tương lai cả, mình chỉ muốn thử xem mình có thể tiến xa tới đâu với những điều mình đang làm. Mình cũng đang rất chăm chỉ học tiếng Nhật vì mình muốn nói tiếng Nhật trôi chảy!

Engtrans: KIMMYYANG (from Chinese – blinglingGI)
Viettrans: Út@nunabts.com



Loading...