BTS không chữa lành căn bệnh trầm cảm của tôi nhưng yêu thương họ giúp tôi đối mặt với chúng
Đã gần 4 giờ sáng và tôi thì đang bị hoảng loạn. Hai ngày trước, ông tôi đã qua đời. Ông ấy vẫn luôn là người bạn thân nhất và người cỗ vũ lớn nhất của tôi, và mất đi ông ấy là quá sức chịu đựng đối với tôi. Chưa bao giờ tôi thấy triệu chứng muốn tự gây tổn thương khi đối mặt với căn bệnh trầm cảm của mình, nhưng không biết vì lý do gì mà đêm đó sự thôi thúc trỗi dậy mạnh tới mức đáng sợ. Tôi cần cái gì đó khiến tôi phân tâm. Thật nhanh chóng.

m nhạc, chính là âm nhạc. Tôi nhấp vào trang chủ của Youtube và tại đó, trong mục đề xuất, là “I Need U” của BTS. Tôi vốn đã là fan Kpop rồi, nhưng đây là trải nghiệm hoàn toàn khác. Cả bài hát và video đều thể hiện cảm giác tê liệt khi bạn ở trong hoàn cảnh tồi tệ nhất. Khi tôi nghe những dòng như, “Bầu trời xanh quá, mặt trời rực rỡ quá, nhờ vậy mà bạn có thể thấy rõ được những giọt nước mắt của tôi”, tôi thấy dường như họ hiểu cảm giác bất lực là như thế nào. Bảy con người xa lạ này đã hát về những thứ mà tôi đang trải qua, và mặc dù chúng tôi đều cảm thấy tồi tệ, nhưng tôi đã được an ủi vì mình không phải người duy nhất cảm thấy như vậy.

Hình ảnh trong video, bao gồm Jungkook vô hồn chốn công cộng, Jimin chìm trong bồn tắm và Hoseok ném thuốc vào đống lửa, mang nỗi buồn tương tự, nhưng nó cũng khiến tôi bớt cô đơn. Hầu hết nhạc Kpop tôi nghe vào thời điểm đó đều có tiết tấu nhanh và vui vẻ, vì vậy tôi có cảm giác được an ủi khi thấy sự nổi giận này. Và thực tế rằng họ làm nhạc về những trải nghiệm của tôi – những điều khiến tôi cảm thấy khác người trong nhiều năm – đã khiến tôi tò mò về bảy con người này, trên khía cạnh là những nghệ sĩ và trên hết, trên khía cạnh con người.

Tôi đã biết có điều gì đó không đúng từ khi còn nhỏ
Tôi đã biết là tôi không khỏe từ năm 11 tuổi, khi việc tự giam mình trong phòng với nỗi buồn đã trở thành thói quen hàng ngày. Tôi cảm thấy khó khăn trong việc giao tiếp với cộng đồng – cảm thấy như là đang diễn vậy, và những thứ đơn giản như nói chuyện cũng có thể khiến tôi thấy kiệt sức. Tôi thường xuyên tự hỏi “Tại sao mình không thể thấy hạnh phúc?” và “Mình bị gì vậy?” Lũ trẻ sẽ bắt nạt tôi vì tôi không biết cách chơi hoặc vì thói quen nhổ lông mày khi lo lắng của tôi. Chìm đắm trong nỗi đau mà không biết tại sao thực sự tồi tệ, và khi chỉ là một đứa trẻ, không có gì hoang mang hơn việc không hiểu được lý do tại sao là chính mình lại đau đớn như vậy.

Ngay cả bây giờ, tôi vẫn gặp vấn đề với việc tương tác xã hội. Đôi khi tôi bỏ hết các mối liên kết. Đầu óc ngừng hoạt động và tôi đột nhiên không thể tích cực trò chuyện được nữa. Mọi người thường hiểu lầm cho rằng tôi bất lịch sự, nhưng sự thật là, tôi chỉ đang cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị lộn xộn nhưng cũng không hoàn toàn trở nên trống rỗng. Căn bệnh trầm cảm đã khiến tôi trở thành một người tự chỉ trích bản thân tồi tệ nhất khi tôi trưởng thành. Khi còn là một đứa trẻ, tôi chống chọi với nó bằng cách tự cấu da hoặc bứt tóc mình, nhưng giờ thì tôi chỉ tự chỉ trích bản thân. Tôi luôn trong một chế độ ăn kiêng nào đó theo trào lưu, nhuộm tóc hoặc vung cả đống tiền vào mỹ phẩm và quần áo với nỗ lực trở thành một ai đó mà tôi có thể thấy thích.

Trong năm 3 đại học tôi nhớ đã đọc một trích dẫn của nhà triết học người Pháp Albert Camus, ông nói, “Đôi khi, tiếp tục, và cứ tiếp tục, là một thành tựu siêu phàm”. Đó chính xác là điều mà tôi đã cảm nhận. Nhưng, tôi đã quá lo sợ khi đề cập về sức khỏe của mình với gia đình, chưa nói là với bác sĩ tâm lý, vì vậy tôi đã quyết định tôi sẽ chìm đắm trong điều gì đó làm tôi cảm thấy khá hơn giống như một dạng tự chữa trị. Thời gian đó tôi đang thực tập tại công ty mơ ước của mình, đạt điểm cao và có một nhóm những con người tuyệt vời xung quanh yêu thương mình. Cảm thấy thật ích kỷ khi thừa nhận rằng không có bất kỳ điều gì trong những điều trên làm tôi thấy khá hơn, vì vậy tôi lại tiếp tục dựng nên hình ảnh bản thân thật tự tin và vui vẻ, mặc dù đó toàn là dối trá.

Tôi đã khám phá ra Kpop như thế nào
Tôi càng cố diễn vẻ hạnh phúc, tôi càng cảm thấy tràn ngập đau thương. Sau một năm, mẹ tôi nói rằng bà đã nhận ra những dấu hiệu cho thấy sự bất ổn, mặc dù tôi đã cố hết sức che giấu. Mẹ đưa tôi đi tìm sự giúp đỡ và vài tháng trước khi tốt nghiệp, tôi đã chính thức được chẩn đoán bị bệnh trầm cảm lâm sàng. Bác sĩ tâm lý của tôi bắt đầu đề xuất nhiều phương pháp tự điều trị khác nhau để giảm bệnh, tôi cũng đã sẵn sàng thử mọi thứ và làm bất cứ điều gì để cảm thấy ổn trở lại.

Tôi đã thử viết blog, tập thể dục và thậm chí là ăn chay. Sau đó, một người bạn giới thiệu tôi nghe Kpop như là một liệu pháp tự điều trị. Tôi rất thích. “View” của Shinee đã trở thành bài thánh ca mùa hè của nhóm bạn tôi và tôi cũng mê mệt một nghệ sĩ khác, IU.

Tôi luôn cởi mở trong việc nghe nhạc mà không quan tâm tới ngôn ngữ. Nhạc hay tức là hay và khi chúng ta không hiểu chúng, tốt thôi, bản dịch tồn tại là có lý do. Kpop khiến tôi hào hứng khám phá một nền văn hóa mới, một ngôn ngữ mới và một cách kết nối với bạn bè mới mà tôi thực sự biết ơn. Cuối cùng cũng có thứ gì đó để trông mong và hào hứng. Tôi đã không nhận ra điều đó giúp tôi đối mặt với vấn đề của chính mình cho đến khi lần đầu tiên xem video “I need U”.

Kpop không thực sự cởi mở về sức khỏe tâm thần – nhưng BTS thì có
Kpop không phải là nơi hấp dẫn nhất khi cởi mở thảo luận về bất cứ thứ gì được gọi là “gây tranh cãi”. Nếu bạn không quen thuộc với cách làm việc trong ngành này, những người nổi tiếng, hay còn gọi là các thần tượng, hầu hết đều được kỳ vọng không thể hiện bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào của con người (ngoại trừ đau khổ, điều này được chấp nhận). Tuy nhiên, BTS thì chưa bao giờ né tránh các cuộc trò chuyện về sức khỏe tâm thần. Họ biết, và có thể đồng cảm, với những suy nghĩ tăm tối, lo lắng và trầm cảm.

Trong loạt video Youtube Red gần đây của họ, ‘Burn the Stage’, Jin, thành viên lớn nhất nhóm, trải lòng về việc cố gắng sống tích cực vì các thành viên nhỏ tuổi hơn mặc dù cảm thấy “chán nản thường xuyên” và “cũng có mặt tối”. Namjoon, trưởng nhóm, gọi sự lo lắng cá nhân của cậu ấy là một “cái bóng” và thừa nhận “Tôi không nói rằng tôi đã vượt qua cảm giác mâu thuẫn đối nghịch trong tâm trí mình, nhưng có vẻ như con người ai cũng cần có một chốn nghỉ ngơi vì anh ấy hoặc cô ấy đã luôn phải đồng hành với sự cô độc hay bóng tối”. Và Yoongi đã đặc biệt thẳng thắn khi nói về vấn đề sức khỏe tâm thần của chính mình, nhất là trong album solo, ‘Agust D’.

Nhưng họ cũng đã cố gắng trấn an người hâm mộ rằng mọi thứ sẽ tốt hơn. Trong album mới của họ, ‘Love Yourself: Tear’, thành viên trẻ tuổi nhất, Jungkook, đã hỗ trợ viết và sản xuất bài hát tên “Magic Shop” với những ca từ chân thành như, “Vào một ngày bạn thấy chán ghét khi là chính mình, vào một ngày bạn muốn biến mất mãi mãi, hãy xây dựng một cánh cửa trong tâm trí bạn”, và “Tôi muốn an ủi bạn, làm cho bạn cảm động, tôi muốn kết thúc những nỗi buồn và tổn thương nơi bạn. Bạn đã cho tôi điều tốt nhất của tôi, vì vậy bạn cũng sẽ cho bạn điều tốt nhất của bạn”.

Trong comeback show gần đây ở Hàn Quốc, Jungkook đã giải thích ý nghĩa phía sau bài hát, nói rằng “Khi bạn muốn trốn chạy khỏi hiện thực, bạn hãy mở cánh cửa trong tâm trí mình, sẽ có một cửa hàng phép thuật và 7 người chúng tôi ở trong đó”. Nếu bạn không phải là một phần trong cộng đồng fan của BTS, thì điều đó có vẻ không có gì nhiều, nhưng với những người là fan, bài hát có thể cứu lấy một ai đó. Một lời nhắc nhở khác rằng hạnh phúc của những người hâm mộ thật sự quan trọng với cả 7 thành viên.

Những fan khác của BTS cũng giúp đỡ
Đó là lý do tại sao, trong khi chúng ta có thể không bao giờ gặp mặt, tôi biết BTS vẫn luôn cổ vũ cho tôi và từng bạn trẻ khác, những người cảm thấy khó khăn để yêu thương chính mình. Yêu mến họ làm sáng tỏ tâm trí tôi, khiến tôi lạc quan và ý thức hơn về tất cả những điều tốt đẹp xảy đến với mình. Chỉ cần trở thành một phần trong fandom của họ cũng khiến tôi cảm thấy mình là một phần của thứ gì đó lớn hơn khả năng diễn đạt bằng lời. Những bạn fan khác của tôi là những người hảo tâm nhất, là nhóm những con người chu đáo và vui tính kinh dị mà bạn có thể gặp được trên mạng. Họ đến từ các tầng lớp khác nhau và làm cho mỗi ngày thêm đáng mong chờ – cũng giống như các chàng trai vậy.

Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy khó chịu khi những người phỏng vấn phương Tây khiến cho Army của BTS, tên gọi của cộng đồng chúng tôi, trở thành những fan vô vị, cuồng trai. BTS có những mặt tươi sáng có thể khiến chúng tôi cười và hét toáng lên với mức độ dễ thương của họ, nhưng họ cũng không ngại cho chúng ta thấy những khía cạnh làm cho họ giống như những người bình thường – và đó mới thực sự là những điều bọn tôi phản ứng. Hơn thế nữa, người hâm mộ từ khắp nơi trên thế giới đã mở lòng về những chật vật của họ với sức khỏe tâm thần, mặc dù sự kỳ thị khiến chúng ta cảm thấy mình không bình thường và phải thấy xấu hổ với bản thân. Sự dũng cảm để họ lên mạng chia sẻ về cách BTS giúp họ đối mặt với căn bệnh là rất đáng khen nên bất cứ ai vô cảm gọi chúng tôi là điên rồ mới phải tự cảm thấy xấu hổ. Vì vậy khi các phương tiện truyền thông muốn gắn mác điên cuồng cho Army, thì họ nên nghĩ lại về sức nặng và sự kỳ thị mà những từ ngữ đó mang lại cho những người ủng hộ BTS và những người bệnh. Đúng là địa ngục, ngay cả BTS cũng biết điều đó là sai và nó thậm chí còn không phải ngôn ngữ mẹ đẻ của họ.

Các Army cũng liên tục chia sẻ những câu chuyện của họ về việc chống chọi với sức khỏe tâm thần trên mạng để nhắn nhủ tới ai đó rằng họ không cô đơn. Họ thậm chí cũng sẽ tiếp tục gửi lời nhắc nhở hàng ngày đến tất cả chúng ta rằng hãy chăm sóc bản thân mình. Họ không phải là nhóm các cô gái tuổi teen sôi sục hoocmon và ganh đua nhau xem ai nổi hơn ai. Họ là những con người thật, với những vất vả thật, những người đã đến với nhau để trở thành một phần của đại gia đình chỉ có tình yêu thương.

Thưởng thức nghệ thuật và nhân cách của BTS trong ba năm qua chính là yếu tố quan trọng trong việc giải thoát – và đương đầu – với nỗi buồn của chính mình. Chỉ cần nghe nhạc của họ, xem họ trình diễn hay thấy họ luôn là chính mình trong các chương trình phỏng vấn và các show làm tôi cảm thấy mình không cô đơn. Họ biết thế nào là cảm giác thăng trầm khi một ngày cảm thấy ngập tràn hạnh phúc về bản thân và ngày hôm sau lại thấy ngột ngạt tới nghẹt thở mà không có lý do gì cụ thể. Và, khi tôi nghe nhạc của họ, trở nên tích cực cũng dễ dàng hơn.

Câu mà tôi thích nhất của Bangtan là khi Yoongi viết: “Cầu chúc cho những nỗ lực của bạn rồi sẽ nở hoa”.

Tôi hy vọng họ cũng vậy. Vì tất cả chúng ta.

Source: flare.com
Viettrans: Rosie@nunabts.com


Loading...