“Làm show ở Mỹ với 10 nghìn khán giả và tất cả vé sold out? Được thôi, tôi sẽ cho bạn thấy”

“Anh nghĩ chúng ta cần cho fan hâm mộ nhìn thấy chúng ta mà không che giấu điều gì cả, đó là lý do mà họ xem video này”

“Những điều tôi luôn nhấn mạnh kể từ khi chúng tôi debut, đó là chúng tôi muốn tương tác với mọi người. Khi tôi phải đấu tranh nội tâm hàng ngày, tôi thực sự đã có những bộ mặt khác và những tư tưởng trái chiều. Nếu tôi cho người hâm mộ thấy những điều này, họ có thể lo lắng, có thể ghét chúng tôi nữa, nhưng tôi thực sự muốn bước qua những chuyện đó”

“ Tôi là trưởng nhóm của BTS, tên tôi là RM”

“Từ khóa của Jungkook là “Begin”. Em ấy tham gia vào BTS khi chẳng biết một điều gì, em ấy đã lớn lên ở đây. Đây là câu chuyện về sự khởi đầu cuộc sống của em ấy, và tôi cũng suy nghĩ về bản thân mình rất nhiều. Vì vậy họ nói đó có thể là từ khóa của cuộc đời tôi”

“Bạn không hẳn là thực sự thông minh và cũng không quá vô vị. Tôi hi vọng bản thân sẽ tự biết được giới hạn của mình, nhưng không sống trong cái giới hạn đó và phải vượt qua nó mỗi ngày”

“Khi bước qua giới hạn của sự lười biếng và đọc những tin nhắn cổ vũ, cảm thông, tôi sẽ có thể nói rằng ” Tôi đã vất vả rồi”

“Để nói rằng chúng tôi đã tổ chức rất nhiều buổi concert chỉ để chuẩn bị cho lần trình diễn này, chúng tôi đã nỗ lực rất nhiều và làm việc thật chăm chỉ cho các buổi diễn. Nhưng tôi có thể nói rằng bây giờ chúng tôi đang thực sự biểu diễn buổi diễn này”

“Hay là đừng diễn nữa, mọi người thấy sao? Bây giờ là 8h rồi?”

“Chúng tôi đã chuẩn bị những gì? Chúng tôi muốn họ cảm thấy điều gì?”

“Là một idol, một người nghệ sĩ và một người trình diễn, một buổi biểu diễn luôn thử thách chính tôi”

“Hãy làm như chúng ta đã chuẩn bị, như thường ngày, được chứ? Nó là một ngày như bình thường trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta đã chuẩn bị cho concert này ngay cả khi xuất hiện trên TV, đừng nghĩ nó là một ngày đặc biệt. Fan hâm mộ đã tập trung ở đây sau rất nhiều công việc, vì vậy chúng ta phải cho họ thấy một điều gì đó”

“Bangtan Bang Bang Tan”

[Tôi thích họ vì họ đẹp trai, họ rất dễ thương và làm tôi cảm thấy vui vẻ] – “Tôi muốn vượt qua những điều đó. Tôi muốn lắng nghe câu chuyện của họ , tôi muốn nhìn sâu vào đôi mắt họ và nhìn thấy họ đã sống một cuộc sống như thế nào, và muốn trở thành một phần trong cuộc sống đó. Như vậy, chúng tôi có thể là một nguồn động lực lớn cho họ”

[Nói với người đã giúp cậu ấy tìm thấy passport, trong tình trạng nếu như không thẻ tìm thấy thì họ sẽ không thể đặt chân vào Chile] – “Bạn vừa cứu rỗi cuộc đời tôi, cảm ơn bạn rất nhiều”

“Lắng nghe những bài hát khi ngồi trong sân vận động là một điều tuyệt vời. Tôi có thích bầu không khí dễ chịu không? Hay lại thích một sân vận động biểu diễn tràn ngập trong sự điên cuồng chết người? Vậy thì, đó luôn luôn là sự lựa chọn sau.”

“Tôi không bao giờ mong đợi điều đó và nó đã xảy ra bất ngờ. Và tôi chợt nhận ra Jungkook cũng chỉ là một con người mà thôi. Em ấy không bao giờ tỏ ra là bản thân mệt mỏi đến mức nào, không bao giờ có thể nói ra”

“Em ổn chứ Jungkook? JungKook à, từ từ thôi em, nhẹ nhàng thôi, em sẽ vượt qua nó mà”

“Đừng có làm gì quá trớn, mọi người”

“Tôi đã thực sự lo lắng cho em ấy, và cũng lo lắng cho buổi biểu diễn nữa. Tôi cảm thấy rất bối rối và không biết phải làm sao”

—————-

Nếu nói là thương, thương không bao giờ hết. Nếu nói là tự hào, tự hào không bao giờ nguôi. Kim Namjoon là mảnh ghép quan trọng nhất của khi cậu ấy dám nắm lấy cái vị trí keo dính và dẫn dắt cả đội, trong khi chỉ là thành viên lớn tuổi thứ tư trong nhóm.

Lời nhạc, sự hiểu biết sâu rộng của Namjoon và cách cậu ấy dẫn dắt Bangtan đi đến hiện tại là một trong những lý do to lớn nhất kiến mình quyết định ở lại với Bangtan. Được sát cánh và ủng hộ cậu ấy là một điều thực sự vinh dự, bởi vì mình cũng đã được truyền cảm hứng bởi âm nhạc của cậu ấy rất nhiều.

Kim Namjoon, bởi vì có cậu nên Bangtan mới có thể đi đúng đường và thực sự khác biệt như thế này. Là một fan hâm mộ, một người xem biểu diễn, thực sự cảm ơn cậu và đồng đội, đã khiến tôi cảm thấy như được sống hết mình trong ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi đó. Tôi cảm phục và yêu thương các cậu vì những điều diễn ra phía sau, và chỉ có thể ủng hộ các cậu như một đốm sáng mà thôi.

Thực sự cảm ơn cậu.

#Mochi
P/s:

Cảm giác sau khi xem hết Burn The Stage chỉ còn đọng lại cảm giác bị lừa dối một cách ngu ngốc, khi rõ ràng biết các cậu ấy sẽ phải trải qua những chuyện đó, nhưng cứ nghĩ nó sẽ trôi qua một cách nhẹ nhàng hơn như thế. Đây không phải lần đầu tiên mình thấy thần tượng mình thở oxi, và mình đã chấp nhận việc đó là một điều cần thiết để hồi phục hô hấp trong thời gian ngắn. Nhưng điều luôn khiến mình cảm phục đó là dù họ vật vã sau tấm rèm đen đến mức nào thì chỉ cần bước đến nơi có ánh sáng, họ lại trở về là những người thần tượng hoàn mĩ và là những “siêu nhân” của chúng ta.


Loading...