…Ban đầu mình đã rất phấn khích khi nói mình có thể làm điều này điều kia và các anh có thể tin tưởng mình. Nhưng rồi mình lại quên lời, rồi cảm thấy mọi dây thần kinh đều run rẩy. Mình không biết phải làm gì. Ngoài ra với phương ngữ của mình, mình đã gặp khó khăn trong việc học cách sử dụng tiếng Seoul để có thể thể hiện tốt nhân vật của mình trong phim lịch sử (nói về việc diễn xuất).
Mình còn tưởng tượng ra việc bị quát ngay cả khi lên sân khấu nên mặt mình lúc đó cứ thẫn thờ ra hoặc có cười thì rất ít. Và những lúc lo lắng vậy mình chỉ muốn ở trong phòng khách sạn. Các thành viên hỏi mình cảm thấy không vui hay sao mà mặt mũi lại quạu quọ vậy? Nói thật là mình không muốn thể hiện ra ngoài những lo lắng của mình đâu.
Và lần đầu tiên mình thể hiện ra là lúc mình ở với Jimin, mình đã khóc rất nhiều về việc không thể tập trung được. Jimin thực sự lo lắng cho mình. Một lần chúng mình đã có một buổi họp nhóm và mọi thành viên đều nói “Bọn anh không thể sửa chữa nó cho em, nhưng bọn anh có thể ở đây ủng hộ em”. Những lời đó có ý nghĩa như cả thế giới với mình.
Đó là khi mình nhận ra rằng trừ khi bạn mở lòng và chia sẻ về những cảm xúc suy nghĩ của bạn thì không ai có thể hiểu những gì bạn đang phải trải qua cả. Nên mình tự nhủ mình không được kìm nén hay cố gắng để tự giải quyết những vấn đề của bản thân như vẫn làm. Mình có các thành viên lắng nghe mình, đó là lúc mình nhận ra…

Source: BigHit Entertainment  |  Trans: Hajoon@nunabts.com

Loading...