HOSEOK

15​ ​September​ ​YEAR​ ​20

Mẹ Jimin bước nhanh đến phòng cấp cứu. Cô ấy kiểm tra tên bệnh nhân trên đầu giường và chai thuốc Jimin đang được truyền, rồi nhặt cái lá vướng trên vai Jimin xuống. Tôi nghĩ mình nên nói cho cô biết tại sao Jimin lại được đưa vào đây, rằng em ấy đã bị một cơn co giật ở trạm xe buýt, cho nên, hơi ngập ngừng, tôi tiến về phía cô. Chỉ đến khi đó Mẹ của Jimin mới biết đến sự có mặt của tôi. Cô nhìn tôi một hồi như muốn tìm kiếm điều gì đó. Tôi không biết nên làm thế nào nên tự mình lui lại. Mẹ Jimin chỉ nói “cảm ơn” rồi quay đi.

Lần thứ 2 Mẹ Jimin quay sang phía tôi là khi bác sĩ và y tá đến đẩy giường của Jimin đi, và tôi đi định đi theo họ. Cô ấy nói cảm ơn lần nữa và đẩy vai tôi. Nói đúng hơn, là cô ấy chỉ đặt tay lên vai tôi và bỏ xuống thôi, cô muốn ngăn tôi đi theo Jimin. Bất giác, một bức tường vô hình xuất hiện ngăn cách giữa tôi và cô ấy. Rõ ràng, chắc chắn. Bức tường mà tôi nghĩ mãi mãi tôi sẽ không thể vượt qua. Tôi đã sống trong trại trẻ mồ côi hơn 10 năm. Cơ thể tôi, đôi mắt tôi, không khí xung quanh tôi, cái cảm giác bị bỏ rơi, không được ai bảo vệ  năm xưa đột ngột xâm chiếm làm tôi lảo đảo và ngã trên sàn. Mẹ Jimin nhìn tôi với đôi mắt trống rỗng. Cô ấy nhỏ nhắn, và xinh đẹp. Nhưng cái bóng của cô ấy lại rất to lớn, phủ lên người tôi, lạnh lẽo. Khi tôi ngẩn lên thì giường của Jimin đã được đưa ra khỏi phòng và tôi không thể nhìn thấy em ấy nữa.

Từ ngày đó, Jimin, không còn đến lớp nữa…

25​ ​February​ ​YEAR​ ​21​ ​(L)

Lần đầu tôi nhảy, hình như là năm 12 tuổi, trong một chương trình tìm kiếm tài năng. Tôi theo các bạn tôi, bước trên sân khấu. Những gì xảy ra hôm đó, tôi còn nhớ rất rõ, tiếng vỗ tay, những lời tán thưởng… Và, lần đầu tiên, tôi cảm thấy được làm chính mình. Lúc đó, tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ, để cơ thể mình được âm nhạc dẫn lối, và tận hưởng. Ngất ngây. Và tôi biết, sự ngất ngây này không đến từ tiếng vỗ tay, mà đến từ một nơi bí mật nào đó, trong chính bản thân tôi.

Tôi ở bên ngoài gương khác hơn, bị trói buộc bởi nhiều thứ. Cảm giác như mình không thể nhấc chân lên 1 giây nào, tôi cười khi tôi không muốn, ngay cả khi buồn. Tôi thậm chí uống thuốc khi tôi không cần đến để chắc rằng mình sẽ không gục ngã ở bất cứ đâu. Vậy nên, tôi cố gắng không rời mắt khỏi mình trong gương, khoảnh khắc mà tôi, được làm chính tôi. Khoảnh khắc tôi rũ bỏ hết những trói buộc, và bay. Khoảnh khắc làm cho tôi tin, tôi có thể được hạnh phúc. Tôi, cố gắng giữ đôi mắt mình, tại khoảnh khác đó.

31​ ​May​ ​YEAR​ ​22

Không khí trở nên ngột ngạt, và tôi tránh né ánh mắt đó như một bản năng. Hơi thở tôi hơi hỗn loạn sau khi nhảy được một lúc, nhưng đó không phải nguyên nhân. Tôi bị ám ảnh bởi suy nghĩ về cách mà họ trông giống Mẹ tôi. Không, nó không phải là  suy nghĩ, hay nhận thức, không phải thứ tôi có thể mô tả hay giải thích. Tôi không thể nhìn thẳng vào gương mặt người bạn mà tôi đã ở bên cạnh hơn 10 năm qua. Chúng tôi học nhảy cùng nhau, thất bại cùng nhau, rơi vào tuyệt vọng rồi cùng cổ vũ nhau. Chúng tối, ướt đẫm mồ hôi, nằm trên sàn tập, ném khăn và trêu đùa nhau. Như thể bị xúc động bởi một cảm giác mà tôi chưa từng trãi qua trước đây, tôi lấy lại cảm giác trên đôi chân mình. Ngay khi đến được cái góc, tôi tựa lưng vào tường, cố ổn định nhịp thở của mình. Nhưng rồi có âm thanh vang lên đâu đó, “Hoseok-ah, con đang đi đâu vậy?”. Đó là một giọng nói. Giọng nói đó gọi “Hoseok-ah”. Giọng nói mà cho đến bây giờ tôi đã không còn có thể nhớ rõ, giọng nói gọi tôi lúc tôi lên 7 tuổi.

___________________________________________________________________

HOSEOK

15​ ​September​ ​YEAR​ ​20

Jimin’s mother walked across the emergency room. She checked the name on the headboard and the IV bottle, then took out the grass leaf on Jimin’s shoulder. I felt like I should tell her why Jimin was rushed to the emergency room, how he had a seizure at the bus stop, so I hesitantly approached her. Only then did Jimin’s mother spot me, she looked at me for a while as if to figure something out. I didn’t know what to do, so I hung back. Jimin’s mother only said thank you and turned away.

The next time Jimin’s mother turned to me again was when the doctor and the nurses started to move the bed and I followed them. Jimin’s mother said thank you again and pushed my shoulder. More correctly, she slightly put her hand on my shoulder and took it off. But suddenly, an invisible line was drawn between me and Jimin’s mother. It was a clear and solid line. Cold and firm. It was a line that I eventually couldn’t cross through. I had lived at the orphanage for more than 10 years. I could tell it through with my body, my eyes, with the air. In an unguarded moment, I stepped

back and fell to the floor. Jimin’s mother stared down at me with a blank look. She was a petite and beautiful woman, but her shadow was big and chilly. That shadow casted on me falling down to the floor of the emergency room. When I looked up, Jimin’s bed had already gone out of the emergency room, no longer seen. Since that day, Jimin didn’t go to school anymore.

25​ ​February​ ​YEAR​ ​21​ ​(L)

I danced without taking my eyes off my reflection in the mirror. The me in there soared up without touching the ground, free from all the gazes and standards of the world. Nothing mattered to me but moving my body to the music, putting my whole heart into my body.

I first danced when I was about twelve. Maybe it was around the time of the talent show in a field trip. I followed my friends and stood on the stage. Among what happened that day, I could still remember the applause and the cheer. And the feeling of being myself for the first time. At that time, I was only thinking of moving my body to the music and having fun. It was ecstasy, and it was not until much later did I learn that that ecstasy didn’t come from the applause, it came from

somewhere inside me.

The me outside the mirror is hung up by many things. I can’t lift my feet off the ground for more than a few seconds, I smile even when I hate it and smile when I’m sad too.. I take medicines I don’t need yet still collapse anywhere. So I try not to take my eyes off myself in the mirror when I dance. The moment I can truly become myself. The moment I can throw away all the weight and fly. The moment that makes me believe I can become happy. I keep my eyes on that moment.

31​ ​May​ ​YEAR​ ​22

Breath suddenly stifled, I avoided the gazes as an instinct. My breath was shaking after dancing for a while, but it wasn’t the cause. I was struck with a thought of how they looked like my mother. No, it wasn’t a thought, wasn’t a recognition, nor was it something I could explain or describe. I couldn’t look straight at the face of the friend whom I had known for more than ten years. We learned dancing together, failed together, fell into despair and cheered up together. We lied down on the floor covered in sweat, throwing towels and joking around. As if touched by a sensation I had never felt before, I scrambled to my feet. As soon as I turned around the corner, I leaned against the wall and stood there. I tried to calm down my unsettled breathe, but there came a sound saying “Where are you going, Hoseok-ah.” A voice, maybe it was a voice. A voice calling “Hoseok-ah.” A voice that I can’t even recall well now, that goes back to when I was seven years old.

Engtrans: ktaebwi | Viettrans: Meo@nunabts.com



Loading...