JIMIN

 

30​ ​August​ ​YEAR​ ​19

Trong khi Hoseok-hyung đang nghe điện thoại thì tôi tự chơi một mình xung quanh, đá đá mặt đất chỗ bóng của hyung đang phủ xuống. Anh cười khúc khích nói “Jimin của chúng ta đã trưởng thành hơn nhiều rồi này”. Tôi mất 2 giờ để đi từ trường về nhà. Nếu dùng xe bus thì chỉ mất có 30 phút thôi. Thậm chí nếu tôi đi bằng đường chính thì chắc chỉ mất có 20 phút. Nhưng hyung nằn nặc đòi đi con đường này, con đường mà chúng tôi phải băng qua 1 con hẻm quanh co, một ngọn đồi thấp, và băng qua 1 cây cầu. Sau khi xuất viện, tôi chuyển đến 1 ngôi trường khác vào năm ngoái. Ngôi trường rất xa nhà tôi, và tôi chẳng quen biết ai ở đó cả. Tôi nghĩ nó sẽ ổn thôi. Dù sao thì tôi cũng chuyển trường mấy lần rồi, với lại ai biết được chứ, ai biết lúc nào tôi lại phải nhập viện lần nữa.

Nhưng sau đó tôi đã gặp hyung, không lâu sau khi học kỳ mới bắt đầu. Anh tiếp cận tôi một cách tự nhiên, đi cùng tôi suốt 2 giờ liền. Không lâu sau đó tôi đã phát hiện ra, nhà của 2 đứa thậm chí không nằm cùng 1 hướng nữa là. Tôi không thể hỏi tại sao anh lại đồng ý đi với tôi xa như vậy. Tôi hi vọng thời gian cái bóng của anh và tôi đi bên cạnh nhau, như thế này sẽ kéo dài hơn 2 tiếng đồng hồ, dù chỉ trong ngày hôm nay thôi.

Hyung vẫn tiếp tục gọi điện. Tôi giẫm lên bóng hyung lần nữa rồi chạy đi. Anh gác điện thoại rồi đuổi theo tôi. Kem tan chảy dưới ánh mặt trời, và ve sầu đang kêu râm rang vọng bên tai tôi. Bất giác, 1 cỗ sợ hãi dâng lên trong lòng… Những tháng ngày đẹp đẽ này, liệu còn kéo dài bao lâu nữa.

28​ ​September​ ​YEAR​ ​20​ ​(L)

Tôi đã không thèm đếm xem mình đã ở trong bệnh viện bao nhiêu ngày nữa. Tôi tin đó là việc người ta hay làm khi muốn rời đi, hoặc khi họ hi vọng có thể rời đi. Nhìn  cây cỏ ngoài cửa sổ, quần áo mọi người mặc, tôi nghĩ chắc cũng chưa lâu lắm. Nhiều lắm là 1 tháng. Đôi khi tôi còn nhìn thấy học sinh mặc đồng phục nữa, nhưng bây giờ thậm chí những thứ đó cũng không thể khuấy động lên bất cứ cảm giác đặc biệt nào trong tôi, như nó đã từng. Mọi thứ, đều buồn tẻ và mơ hồ, chắc là tác dụng phụ của thuốc nhỉ? Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt. Một ngày mà nhất định tôi sẽ ghi lại trong nhật ý của mình, nếu như tôi có 1 cuốn. Nhưng tôi không có, và tôi cũng không muốn gây thêm rắc rối gì với việc viết những chuyện này ra. Hôm nay, lần đầu tiên tôi nói dối. Tôi nhìn vào bác sĩ và giả vờ như tôi đã chán nản lắm rồi. Tôi nói, “cháu không nhớ gì cả…”

3​ ​July​ ​YEAR​ ​22

Cuối cùng tôi cũng nằm vật ra sàn. Sau khi tắt nhạc đi, mọi thứ xung quanh trở nên yên tĩnh, không thể nghe thấy gì ngoài tiếng thở của tôi và tiếng trái tim mình đang đập như sấm. Tôi lôi điện thoại ra mở lên đoạn vũ đạo mà tôi đã học suốt những ngày qua. Từng chuyển động của hyung trong đoạn clip rất trơn tru và chính xác. Tôi biết, đó là kết quả của vô số mồ hôi và thời gian tập luyện. Kết quả đó quá xa xỉ cho đứa như tôi. Nhưng hiểu và tham vọng  là hai thứ hoàn toàn không liên quan nhau, tôi nghĩ vậy. Nên những lúc như vậy, tôi chỉ biết thở dài thôi. Tôi lại đột ngột đứng dậy. Tôi bắt chước chuyển động của hyung, nhưng những bước nhảy của tôi cứ rối tung lên. Tôi cứ mắc lỗi ngay đoạn chúng tôi đổi chỗ cho nhau. Chúng tôi sẽ tập lại vào ngày mai, nhưng trước đó, tôi muốn nó phải thật hoàn hảo, bằng cách này hay cách khác. Thay vì được khen đùa là “khá tốt”, tôi muốn được nhìn nhận một cách công bằng, là một người bạn nhảy thực thụ của hyung..

___________________________________________________________

JIMIN

30​ ​August​ ​YEAR​ ​19

While Hoseokie-hyung was on the phone, I played around, kicking the ground coated with hyung’s shadow. He chuckled and made a face that said “Park Jimin has grown so much.” It took two hours to walk from school to home. Less than 30 minutes by bus and can even be shortened to 20 if I take the main road. But hyung always insisted on taking the path that has us go through a winding alley, passing a low hill and crossing the footbridge. After getting discharged from the hospital, I transferred to another school last year. The school was far from my house and there was no one I knew. I thought it was okay. I thought it wasn’t any big deal, after all, I had already

changed school several times and who knows when I would be hospitalized again.

But then I got to know hyung. It was not long after the new semester started. He casually approached me and walked with me for two hours. Not until much later did I find out our houses weren’t in the same direction. I couldn’t ask him why. I hoped for the shadow that walks by my side, the two hours walking together under the sun, to last longer even just a day.

Hyung was still on the phone, I kicked his shadow again and ran away. He ended the call and started chasing me. The ice cream melt under the sun and the sound of cicadas tingled in my ears. Suddenly, I was scared. How many of these days are left?

28​ ​September​ ​YEAR​ ​20​ ​(L)

I stopped counting how many days I had been in the hospital. It’s something people do when they want to leave or when they have the hope of leaving. Looking at the trees and the grass outside the windows, people’s outfits, seems like it hadn’t been that much time. One month at most. Sometimes I saw school uniforms as well, but now even that didn’t really stir up any special feeling. Everything only felt so dull and hazy, maybe because of the medicine. But today was a special day. A day that must be written down on the diary if I had one. But I didn’t keep any diary and I didn’t want to cause trouble while writing such thing. Today I lied for the first time. I looked into the doctor’s eyes and pretended I was depressed. I said, “I don’t remember anything.”

3​ ​July​ ​YEAR​ ​22

I eventually lied down on the floor. After turning off the music, everything around me became quiet, nothing heard save for the sound of my breathing and the thundering of my heart. I pulled out my phone and played the choreography video I learned by day. Hyung’s movements in the videos were smooth and accurate. I knew it was the result of countless hours, sweat and practice, and it was greed to someone who didn’t have much like me. But understanding and desiring were different, so I often sighed. I stood up all of a sudden again. I could mimic his turns but my steps were still messed up. I kept making mistakes at the part where we changed position and

match the formation. We decided to match it tomorrow, but until then, I wanted to do it properly, one way or another. Rather than a joking “Pretty good” compliment, I wanted to be acknowledged as a real and equal partner like when I danced with hyung.

Engtrans: ktaebwi | Viettrans: Meo@nunabts.com



Loading...