SEOKJIN

2​ ​March​ ​YEAR​ ​19

Có mùi ẩm mốc xộc vào mũi khi Bố dẫn tôi vào văn phòng Hiệu Trưởng. 10 ngày sau khi trở về từ Mỹ, tôi được thông báo sẽ phải học lùi lại 1 năm do hệ thống giáo dục ở 2 nơi khác nhau. “Nhờ thầy để mắt đến con trai tôi”, Bố nói với Hiệu Trưởng và đặt 1 tay lên vai tôi, tôi bắt đầu cảm thấy nhộn nhạo trong lòng.
Hiệu Trưởng nhìn thẳng vào tôi và nói “trường học là 1 nơi nguy hiểm, bởi vậy cần có kỷ luật”. Làn da nhăn nheo quanh mắt và miệng của ông rung lên mỗi khi nói chuyện, và bên trong đôi môi thâm xì kia là một màu đỏ sậm đen tối. “Seokjin có nghĩ như vậy không?”. Tôi ngập ngừng trước câu hỏi bất chợt của ông, và Bố siết vai tôi mạnh hơn, lực đạo mạnh đến nỗi tôi cảm thấy cơ cổ mình co thắt. “Tôi tin nó sẽ làm tốt thôi”.
Hiệu Trưởng tiếp tục nhìn tôi, còn cái siết vai của Bố thì từ từ chặt hơn. Tôi nắm chặt nắm đấm của mình chịu đựng cơn đau trên vai như xương sắp gãy đến nơi. Người tôi run lên, toát mồ hôi lạnh. “Em phải trả lời tôi Seokjin à, vì e là học sinh ngoan mà, phải không?”, Hiệu Trưởng nhìn tôi bằng gương mặt vô hồn.
“Vâng”, cuối cùng tôi cũng nặn ra được câu trả lời, và cơn đau trên vai lập tức biến mất. Rồi Bố và Hiệu Trưởng cùng cười. Tôi không dám ngẩn lên, chỉ dám nhìn chằm chằm vào đôi giày da nâu của Bố và đôi giày đen của Hiệu Trưởng. Tôi không biết ánh sáng này đến từ đâu, chúng lóe lên… và làm dâng lên trong lòng tôi một cỗ sợ hãi.

11​ ​April​ ​YEAR​ ​22​

Tôi đã đến biển, một mình. Trong ống ngắm máy chụp hình, đại dương vẫn rộng mở và xanh ngắt như xưa. Thậm chí, ánh nắng chiếu rọi trên mặt nước, cơn gió thổi qua rừng thông… vẫn như cũ. Thứ duy nhất thay đổi, là tôi, chỉ có một mình.
Tôi bấm nút chụp, khung cảnh trước mắt tôi lóe lên. Trong một khoảnh khắc, ký ức của 2 năm 10 tháng trước lướt qua và biến mất, một lần nữa. Vào ngày hôm đó, chúng tôi đã cùng ngồi với nhau, nơi này. Mệt mỏi, trắng tay, vô vọng… nhưng… chúng tôi có nhau.
Tôi quay xe và nhấn ga. Lái qua đường hầm, đi qua trạm dừng chân. Tại một nơi nào đó gần trường học mà chúng tôi vẫn thường lui tới, tôi mở cửa kính xe…. Đó là một đêm mùa xuân, không khí ấm áp, những khóm hoa đào nở rộ đong đưa trên những tàn cây dọc theo các bức tường của trường… Tôi rời đi, băng qua ngã tư, và rẽ vài lần. Cách đó không xa, tôi có thể nhìn thấy ánh đèn từ trạm xăng mà Namjoon làm việc…

13 June 2022

Sau khi trở về từ bờ biển đó, chúng tôi đều trở nên lẻ loi.
Chúng tôi không giữ liên lạc với nhau nữa như đã thõa thuận. Chỉ có thể cảm nhận sự tồn tại của nhau qua những bức vẽ graffiti trên tường, ánh sáng le lói của trạm xăng, và tiếng dương cầm từ tòa nhà cũ kỹ. Ký ức đêm đó sống lại một cách chân thật. Ánh mắt Taehyung rực lửa, ánh mắt họ nhìn tôi như thể họ không thể tin được, tay Namjoon cố gắng cản Taehyung lại, còn tôi thì không thể ngăn mình tung 1 đấm vào Taehyung.
Vô vọng tìm kiếm Taehyung sau khi em ấy bỏ đi, tôi trở về ký túc xá gần biển. Không có ai ở đó. Chỉ có mảnh ly vỡ, vết máu sắp khô, và vụ bánh quy kéo tôi trở về lúc sự việc xảy ra cách đây vài giờ. Trong đống lộn xộn trên nền nhà, có một bức hình nằm bơ vơ. Trong hình, chúng tôi đang cùng tạo sáng và cười với nhau với đại dương mênh mông sau lưng.
Thậm chí, hôm nay tôi đã quay lại trạm xăng đó. Ngày chúng tôi gặp lại nhau nhất định sẽ đến. Một ngày nào đó chúng tôi sẽ lại cười nói với nhau như trong bức hình. Ngày tôi có đủ dũng khí để hoàn toàn đối mặt với bản thân sẽ đến thôi. Nhưng bây giờ chưa phải lúc.
Ngày hôm nay, gió vẫn thổi như cách hôm đó nó đã thổi. 1 giây sau chuông điện thoại vang lên như 1 lời cảnh báo. Bức tranh tôi treo trên tường bắt đầu rung lắc. Tên của Hoseok hiện trên màn hình điện thoại.
“Hyung, đêm đó Jungkook đã gặp tai nạn xe”.

15​ ​August​ ​YEAR​ ​22

Sau khi băng qua ngã tư đông đúc, tôi bắt đầu tăng tốc nhưng rồi vô thức nhấn phanh. Một chiếc xe băng qua, bóp còi và chửi rủa gì đó. Nhưng giữa ồn ào của thành phố này, tôi không nghe thấy gì cả. Có một cửa hàng hoa nhỏ trong góc hẻm bên trái. Không phải tôi dừng xe đột ngột vì trông thấy cửa hàng, mà dường như sau khi dừng xe tôi mới phát hiện ra nó.
Ông chủ đang sắp xếp giấy tờ ở một bên, lên tiếng chào tôi. Tôi không có một hi vọng nào khi vào đây. Tôi đã thử tìm kiếm ở một số nơi rồi, và ngay cả người trồng hoa cũng không biết đến sự tồn tại của loài hoa đó nữa. Họ chỉ toàn đề nghị cho tôi một vài loại có màu tương tự. Nhưng thứ tôi tìm kiếm không phải thứ gì tương tự. Nhất định phải là loài hoa đó. Sau khi nói tên hoa cho người chủ tiệm, ông ấy đã nhìn tôi 1 hồi lâu. Rồi ông nói mặc dù vẫn chưa đến giờ cửa hàng mở cửa, nhưng ông có thể giao hoa cho tôi, và ông hỏi “Tại sao phải là loài hoa đó?”
…Tôi quay xe đi, và bắt đầu suy nghĩ về việc tại sao tôi lại cần loài hoa đó. Vì tôi muốn họ vui. Tôi muốn làm họ cười. Tôi muốn cho họ thấy con người mà họ muốn nhìn thấy. Tôi muốn trở thành một người tốt.

___________________________________________________________________________

SEOKJIN

2​ ​March​ ​YEAR​ ​19

There was a damp smell in the principal’s office where dad led me into. Ten days after returning from the US, I was told yesterday that due to difference in school system, I would be held back a year. “Please look after him.” Dad put his hands onto my shoulder and I unknowingly flinched. “School is a dangerous place. There have to be regulations”.
The principal looked straight at me. The wrinkled skin around his cheeks and mouth quivered whenever he talked and inside his tanned lips was a whole dark red. “Doesn’t Seokjin here think so?” I hesitated at the sudden question and dad immediately squeezed my shoulder harder. His grip was so strong that it made my neck muscles throbbed. “I believe he will do well.”
The principal continued to look me into the eye and dad’s grip slowly getting stronger and stronger. I clenched my fists at the bone-breaking pain. My body was shaking and breaking out in a cold sweat. “You have to tell me. Seokjin needs to become a good student.” The principal looked at me with a smileless face.
“I understood.” I narrowly squeezed out an answer and for one moment the pain was gone. There was the sound of dad and the principal laughing. I couldn’t lift my head up. I looked down the dad’s brown shoes and the principal’s black ones. I didn’t know where the light was coming from, but they were glinting. I was scared of that glint.

11​ ​April​ ​YEAR​ ​22​

I came to the sea alone. Inside the viewfinder, the sea was wide open and blue as ever. Even the sunlight dispersing on the water, the wind blowing through the pine forest, they were still the same. The only thing changed was that I was alone. One press of the shutter button and the scenery in front of my eyes flashed, for a moment, that day 2 years and 10 months ago appeared and quickly vanished again. That day we were sitting together in front of this day. Tired, empty-handed, hopeless, but we were together.
I turned my car around and stepped on the accelerator. I drove through the tunnel, passing the rest stop. Somewhere near the school where we used to go to, I opened the car window. It was a night in spring. The air was warm and cherry blossoms were fluttering about on the trees ranging along the school walls. I left the school, crossed through the crossroad and made a few turns. Not far away, I could see the lights from the gas station where Namjoon works at.

13 June 2022

After returning from that sea. we were all alone.
We did not keep in touch as if we had planned not to. We merely assumed our existence by the graffiti left on the street, the brightly lit petrol station, and the piano sound from the old building. This was when the afterimage of that night came alive like vision. Taehyung’s eyes looked as if they breathe fire, the way their eyes watched me as if they had heard something unbelievable, Namjoon’s hand that tried to stop Taehyung, and I who couldn’t suppress and threw a punch at Taehyung.
Failing to find Taehyung who ran out, I returned to the dorm near the beach and no one was there. Only broken glass cup, blood stains which began to dry up, cookie crumbs brought me back to what had happened a few hours ago. There was a photo lying in the midst of this. In the photo, we stood together smiling while we posed with the sea as our background.
Even today, I just walked past the front of the petrol station. The day when we meet again will come. Someday we will smile together just like the photo. The day when I have the courage to face myself entirely will come. However, right now, this very moment is not the right time. Even today. the damp wind blows like that day. And the next moment, the mobile phone rang like a warning. The photos I hung on the room mirror began to shake. I see Hoseok’s name on the screen.
“Hyung, jungkook had a car accident that night.”

15​ ​August​ ​YEAR​ ​22

It was after getting out of a jammed crossing and starting to speed up when I came to a sudden stop, unknowingly. The car behind beeped their horn and passed by, someone was hurling curses, but amid the noise of the city, I didn’t hear anything. There was a small flower shop at the corner of the alley on the left. I didn’t stop abruptly because I saw the shop. It was more like I discovered the shop after stopping my car.
When the owner – who was organizing papers at the side of the shop currently under interior construction – approached me, I had no expectation. I had already gone around several places but even the florists had no idea about the existence of the flower. They only showed me flowers with a similar color. But I wasn’t looking for something with a similar color. The flower had to be real. After I told the owner the flower’s name, he looked at me for a while. Then he said even though the shop hadn’t been officially opened yet, he could deliver the flower to me, and asked
me. “Why does it have to be that flower?”
As I turned the handle and got back to the road, I started to think. The reason why it had to be that flower. There was only one reason. Because I want to make that person happy. Because I want to make that person laugh. Because I want to show them the me that they like. Because I want to become a good person.

Engtrans: ktaebwi | Viettrans: Meo@nunabts.com



Loading...