YOONGI

 

25​ ​June​ ​YEAR​ ​20

Tôi mở cửa một cách dứt khoát, đi đến bàn và lấy cái túi trong ngăn cuối cùng ra. Tôi dốc ngược cái túi và lắc, một phím đàn piano rơi ra đánh “cộp” lên nền nhà. Tôi ném phím đàn đã bị cháy 1 nửa vào thùng rác và nằm dài ra giường. Tim tôi vẫn chưa thể bình tĩnh lại, hít thở một cách hỗn loạn và ngón tay vẫn còn bị bồ hóng bám bẩn.

Đã từng 1 lần quay trở về nhà sau đám cháy và khi đám tang kết thúc, bây giờ nó chỉ còn là 1 mớ hỗn độn. Tôi vào phòng Mẹ và nhìn thấy cây piano bị cháy đến không còn nhìn ra hình thù gì. Tôi khụy xuống bên cạnh nó. Rồi cứ ngồi như vậy cho đến khi ánh nắng chiều rọi qua cửa sổ tắt lịm đi, tôi vẫn cứ ngồi. Một vài phím đàn nằm lăn lóc trong ánh nắng chiều còn sót lại. Tôi tự hỏi, không biết âm thanh của chúng sẽ như thế nào nếu tôi chơi nhỉ? Tôi tự hỏi, Mẹ đã chơi bao nhiêu bài với những phím đàn này rồi? Tôi nhặt lấy 1 phím cho vào túi áo và rời đi.

Đã 4 năm trôi qua. Nhà của chúng tôi được bao trùm bởi sự tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức làm con người ta phát điên. Đúng 10h Bố tôi sẽ đi ngủ, và sau đó mọi thứ phải được giữ yên lặng. Đó là luật trong ngôi nhà này. Tôi không thể chịu đựng được cái yên lặng này. Nó là một việc rất khó khăn. Nhưng điều thật sự quá sức chịu đựng của tôi là, mặc cho những bức bối này diễn ra hằng ngày, tôi vẫn phải sống ở đây. Dùng tiền ông ấy cho, ăn với ông, nghe ông chửi bới. Mặc dù tôi đã cãi lại, bỏ đi, gây rối bên ngoài,… tôi vẫn không có đủ can đảm để rời khỏi ông, rời khỏi ngôi nhà này, để hiện thực hóa sự tự do của mình chứ không chỉ giữ nó như 1 từ ngữ đơn thuần nữa.

Tôi dứt khoát ngồi dậy, nhặt lại phím đàn cháy xém trong thùng rác cạnh bàn, mở cửa sổ, để cho gió đêm gay gắt lùa vào phòng. Những gì xảy ra hôm nay như theo gió thổi vào, tát vào mặt tôi đau rát. Tôi ném phím đàn vào không trung, mạnh hết mức có thể. Đã 10 ngày tôi không đi học và nghe nói họ đã cho đuổi cổ mình rồi. Ai mà biết, biết đâu tôi cũng sẽ bị đuổi cổ khỏi căn nhà này ngay khi tôi không hề mong muốn chứ. Tôi đã lắng nghe rất kỹ nhưng vẫn không thể nghe ra tiếng phím piano tôi vứt đi chạm đất. Cho dù thời gian trôi qua bao lâu thì phím piano kia cũng sẽ không bao giờ phát ra được âm thanh nào nữa. Và tôi, sẽ không bao giờ chơi piano nữa…

7​ ​April​ ​YEAR​ ​22​ ​(O)

Tôi dừng bước khi nghe được âm thanh piano vụng về. Ở nơi công trường vắng vẻ giữa đêm tịch mịch, chỉ có thể nghe được tiếng lửa cháy lách tách của ai đó đã nhóm lên trong 1 cái thùng cũ kỹ. Tôi có thế nghe ra đó là bài hát tôi từng chơi, nhưng… tôi không chắc nữa. Bước chân say xỉn của tôi loạn choạng một chút. Tôi nhắm mắt lại và tiếp tục bước. Nhiệt lượng từ ngọn lửa xa lạ kia tỏa ra mạnh hơn, không khí mát lạnh ban đêm và tiếng piano kia làm cơn say của tôi dần dần biến mất.

Có tiếng kèn xe đột ngột vang lên, tôi mở mắt và suýt sao tránh khỏi chiếc xe đang lao tới. Ánh sáng của đèn pha, cơn gió xộc qua người khi chiếc xe băng ngang, phần còn lại của cơn say bất giác làm tôi lảo đảo. Tài xế phun ra những câu chửi rủa gì đó, tôi đang định chửi lại nhưng đột nhiên nhận ra, tôi đã không còn nghe thấy tiếng piano nữa. Giữa hỗn độn âm thanh của tiếng lửa cháy, tiếng gió, tiếng kèn xe sót lại, tôi không thể nào nghe được tiếng piano nữa. Hình như nó dừng lại rồi. Tại sao? Có ai đó đã chơi piano phải không?

Chớp 1 cái, lửa từ cái thùng cũ kỹ bỗng như soi rọi kỹ càng vào bóng tối. Tôi nhìn chằm chằm trước mắt một hồi lâu. Mặt tôi đỏ bừng vì nóng. Rồi tôi nghe tiếng ai đó đấm cả nắm tay vào các phím piano. Theo bản năng, tôi xoay người. Trong 1 tích tắc, tôi cảm giác máu trong người mình đang chảy điên cuồng, hơi thở rách bươm thảm hại. Ác mộng thời thơ ấu của tôi, cái âm thanh đó…. Giống như âm thanh tôi đã nghe rất nhiều lần ở nơi đó.

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi thấy mình đang chạy. Cơ thể tôi như đang xoay quanh chính tôi theo cách mà tôi không mong muốn chút nào, tôi chạy về phía cửa hàng âm nhạc. Bằng cách nào đó, tôi cảm giác chuyện này đã xảy ra vô số lần, và như thể, tôi đã quên cái gì đó rất quan trọng.

Tôi đứng trước của hàng âm nhạc. Cửa sổ bị vỡ, có ai đó đang ngồi bên cây piano. Đã lâu rất lâu rồi nhưng tôi vẫn có thể nhận ra cậu ấy ngay. Cậu ấy đang khóc. Tôi siết tay thành nắm đấm. Tôi không muốn dính dáng tới bất cứ ai trên thế gian này nữa. Không muốn an ủi sự cô đơn của ai nữa. Không muốn trở thành một người quan trọng của bất kỳ ai. Tôi không còn một chút tự tin nào, rằng tôi có thể bảo vệ người đó. Không có đủ tự tin sẽ cùng đi với họ đến tận cùng thời gian. Tôi không muốn tổn thương họ… cũng không muốn bị tổn thương.

Tôi dời bước chậm chạp định rời đi, nhưng trong vô thức tôi lại tiến đến gần người con trai đó, chỉ cho cậu ta những nốt cậu đã chơi sai. Jungkook ngước mắt nhìn tôi, nói:

“Hyung, đây là lần đầu tiên mình gặp nhau sau khi thôi học đó”.

8​ ​June​ ​YEAR​ ​22

Tôi cởi áo phông. Cái đứa trong gương nhìn không giống tôi một tí nào. Dù sao thì cái áo với chữ DREAM in trên đó không phải style của tôi. Tôi ghét màu đỏ, ghét chữ DREAM, ghét luôn việc cái áo cứ dính sát vào người mình. Cảm thấy bức bối, tôi rút 1 điếu thuốc và đi tìm bật lửa. Không có trong túi quần jeans nên tôi đi lục lọi cái túi xách và chợt nhớ ra, nó đã bị ai đó lấy đi rồi. Nó cứ bị tước khỏi tay tôi như vậy đó. Người đó lấy nó đi rồi thay nó bằng 1 cây kẹo mút, và cái áo đỏ choét này.

Tôi vò đầu đứng dậy. Rồi tôi nghe âm thanh báo có tin nhắn đến. Khi nhìn thấy tên người nhắn, xung quanh như bừng sáng lên và tim tôi hẫng một nhịp. Sau khi đọc tin nhắn, tôi vò nát điếu thuốc. Giây tiếp theo, tôi nhìn mình trong gương, mặc một cái áo phông đỏ choét với chữ DREAM, và đang cười như một thằng ngốc.

_____________________________________________________________

YOONGI



25​ ​June​ ​YEAR​ ​20

All of a sudden, I opened the door, went to the desk and took out a bag from the bottom drawer. I flipped the bag and shaked it, and a piano key fell out with a thud. I threw the half-burned key into the trash can and lied down on bed. My seething heart did not cool down, breathing a mess and fingers stained with soot.

There was one time I came back to the house, now a ruin because of the fire, after the funeral ended. I entered my mother’s room and saw the piano burned to the point of unrecognizable. I sank down next to it. As the afternoon light pierced through the window and died down, I just sat there. A few keys were rolling around amid the last rays of light. I wondered what sound they would make when I pressed down. I wondered how much mother’s fingers had touched them. I took one of them, put into my pocket and left the room.

4 years has passed since then. Our house was quiet. So quiet that I was going crazy. After 10 o’clock, my father would go to bed and everything must be done with bated breath afterwards. That was the rule of this house. It was hard for me to endure that silence. It was not easy to match the time and follow the rule, the formality either. But what I couldn’t endure even more was that, despite of it, I still continue to live in this house. Taking the pocket money my father gives, eating with my father, listening to his scoldings. Even though I talked back to him, went astray and caused trouble, I didn’t have to courage to leave him, leave this house and be alone, to really put that freedom into action and not just pure words.

All of a sudden, I sat up from the bed. I took out the key from the trash can under the desk. I opened the window, letting the air of the night harshly rush in. Everything happened today flooded in as it they were carried by the wind, slapping at my face. I threw the key into the air as hard as I could. It had been ten days since I last went to school. I heard they expelled me. Who knows, maybe now I would be kicked out of this house even if I don’t want to. I listened carefully but still couldn’t make out the sound of the key falling to the ground. No matter how much I wondered about, I will never be able to know what sound that key made. No matter how much time passes, that key will never be able to make any sound again. I will never play the piano again.

7​ ​April​ ​YEAR​ ​22​ ​(O)

I stopped walking at the clumsy piano sound. At the empty construction site in the middle of the night, there was only the crackling sound from a fire someone had lit in the drum can. I could tell it was the song I used to play, but I didn’t really have any thought. My drunken footsteps wobbled. I closed my eyes and walked even more mindlessly. Heat from the fire became stronger and the piano sound, the air of the night, even my intoxication fade away.

At the sudden horn, I opened my eyes, narrowly escaping a passing car. Amid the glare of the headlight, the wind from cars passing by and the chaos of my intoxication, I staggered helplessly. A driver was spitting out curses. I stopped, about to curse back when I realized, I could no longer hear the piano sound. Amid the sound of the blazing fire, the sound of the wind, the noise left behind by cars, there was no way the piano sound could be heard. Seems like it stopped. Why did it stop? Was someone playing the piano?

With a snap, sparks of the fire in the drum can surged towards the darkness. I stared vacantly at it for a while. My face flushed from the heat. That was when I heard the sound of someone slamming down the piano keys with fist. Instinctively, I turned around. In a second, my blood was running wild, breath growing ragged. My childhood nightmare. It was like the sound I heard at that place.

The next moment, I was running. My body turned around on itself not on my own will, running towards the music shop. Somehow it felt like this had repeatedly happened countless of times. Like I was forgetting something really urgent.

The music shop with broken windows. Someone was sitting in front of the piano. It had been years but I still could recognize him at once. He was crying. I clenched my fists. I didn’t want to get involved with someone else’s life. Didn’t want to comfort someone else’s loneliness. Didn’t want to become a meaningful person to someone else. I didn’t have the confidence that I would be able to protect that person. Didn’t have the confidence to be with them till the end. I didn’t want to hurt them. I didn’t want to get hurt.

I slowly moved my steps. I was about to turn around and leave, but unknowingly, I came closer. And pointed out to him the wrong note. Jungkook lifted his head and looked up at me. “Hyung.” It was the first time we met after I dropped out of school.

8​ ​June​ ​YEAR​ ​22

I took off my T-shirt. The me inside the mirror was nothing like me at all. The T-shirt with ‘DREAM’ written on it wasn’t my type in any way. I hated the color red, the word “dream”, and even the way it clung tightly onto my body. Annoyed, I took out the cigarette and looked for my lighter. There was nothing in my jeans pocket, so I looked through the bag and realized. It was taken away. It was taken from my hands just like that. I was left with the lollipop and this T-shirt.

I ruffled my hair and stood up, but then heard a sound signaling a message came. The moment I saw the name with three words on the phone screen, everything around me suddenly lit up and my heart dropped with a thud. I read the message and snapped my cigarette into two. The next moment, I was smiling in the mirror. Wearing a tight red shirt with ‘DREAM’ on it, I was smiling like an idiot.

Engtrans: ktaebwi | Viettrans: Meo@nunabts.com



Loading...