Khoảnh khắc chỉ mình và cậu ấy

Xin chào, là mình đây. Đây là bài viết đặc biệt dành tặng cậu, nhân ngày sinh nhật thứ 23 của cậu, gửi cùng bức ảnh duy nhất tự tay mình chụp được vào giây phút cuối cùng của lần đầu gặp gỡ.
Chúc cậu sinh nhật vui vẻ, TaeHyung,
Có nhiều khoảnh khắc đã trôi qua và mình tự hỏi có nên hay không khi mình cứ phấn khích liên tục khi nhắc đến HoSeok về vẻ ngoài đẹp trai choáng ngợp của anh ấy hay khi lần đầu được chạm mắt với JungKook mà lại hoàn toàn im lặng khi nhắc về cậu – chàng trai đã đưa mình đến với BangTan. Có lẽ, chỉ đơn giản là vì kí ức về cậu, đối với mình, có cái gì đó, thực sự nhẹ nhàng và sâu lắng, như thể cậu là sắc tím dịu dàng trong lòng mình vậy
Seoul, ngày concert đầu tiên , cậu đi về phía mình, mái tóc lòa xòa màu xám, dáng người dong dỏng, và cái nhìn xa xăm. Cậu đứng đó nhưng nhìn lên tầng trên, nghiêng đầu nhìn với ánh mắt kiên nghị mà mơ hồ. Mình đã nghĩ thật tốt vì cậu đã không nhìn xuống, bởi vì mình trông thảm hại lắm, miệng chỉ thều thào được mấy tiếng TaeHyung trong họng, còn lại chỉ đơn giản là ngồi đó và khóc. Mình đã không nghĩ rằng có thể nhìn thấy cậu ngay từ những giây phút đầu tiên như vậy, và rồi cậu bước đến
Mình đã hơi ghen tị một chút, khi tất cả những lần cậu ở gần mình nhất, thì cậu đều không nhìn xuống zone của mình. Mọi người hay bảo TaeHyung chỉ nhìn lên trên thôi, và thực sự là vậy, khi cậu bước đến, hay khi cậu chỉ đứng trước màn hình, thậm chí khi cậu đi xe ra từ phía mình, cậu chỉ nhìn lên phía tầng 3 4 mà quên mất bọn mình ở bên dưới mất rồi. Chắc lần tới nếu thế này, mình sẽ mua zone tầng 4, và mình vẫy tay với nhau nhé, TaeHyung?




Cậu ở ngoài đời, vẫn cứ vô thực như cách mỗi lần mình nhìn cậu qua màn hình máy tính, TaeHyung ạ
Bất kì khi nào, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng cậu, mình đã đều cố gắng nhìn bằng mắt thật, ngay cả khi bóng cậu chỉ lấp ló ở sân khấu phụ, nhưng mình thì vẫn tiếp tục nhoài người. Mình đã nhìn thấy cậu khi sân khấu nhô lên trong Path, nhìn thấy lúc cậu chợt xuất hiện khi sân khấu quay trong Born Singer, nhìn thấy cậu lướt qua trong Spring Day hay khoảng khắc cậu đứng đó với đôi mắt đỏ hoe khi chào tạm biệt. Mình đã ở đó, ngay cả khi cậu ngồi xổm vẫy tay chào tạm biệt ngay trước mặt, thì mình vẫn không thể tin được mình đã gặp được cậu rồi
Cậu ở gần nhìn cao lớn như vậy, mà từ xa lại nhỏ bé và đáng yêu đến kì lạ. Mình thích nhìn cậu khi đội mũ nồi lắm, và thật tốt khi đêm đầu tiên và duy nhất, cậu đã đội nó.Cả đêm concert đầu tiên, mình nhớ nhất khoảnh khắc trong bài giới thiệu từng thành viên, cậu xuất hiện và cất giọng nói trầm trầm vang vọng, mặc dù mình đã mường tượng nó rất nhiều trước khi đi về giây phút gặp gỡ này, nhưng mình cũng sẽ không thể quên cái khoảnh khắc cả người đông cứng đó đượ
“‘Xin chào, đã lâu không gặp, mình là V”
Seoul, đêm concert thứ hai, tất cả lặp lại, nhưng vẫn nguyên vẹn cảm xúc như đêm thứ nhất
Đêm cuối cùng, mình đã tận hưởng tất cả những màn trình diễn mà ngày một mình không thể xem được do bị khuất màn hình, cảm giác thực sự thực sự tuyệt vời.
Mình đã thấy cậu xuất hiện ngay khi khi sân khấu tắt đèn và MIC DROP nổi lên trong cái áo khoác trắng ngầu lòi và cả đêm diễn chỉ cố gắng nheo mắt xem cậu ấy đã chạy đi đâu, đứng chỗ nào. Xem concert từ xa là một cảm giác rất tuyệt khi mình có thể nhìn trọn vẹn tất cả các màn trình diễn, nhưng lại khó trong việc theo dõi từng thành viên khi họ di chuyển. Nhưng dù vậy, ngày concert thứ hai với mình thực sự có quá nhiều cảm xúc để khi nhìn lại, mình chưa từng hối hận khi chọn mua vị trí ngồi như vậy
Mình còn nhớ rõ lắm, về tiếng bước chân và khoảnh khắc biến mất trong cái bốt điện thoại của NamJoon và rồi cậu xuất hiện, xinh đẹp và cô đơn. Mình không đặc biệt thích Stima, nhưng sau khi nghe cậu hát bằng cả tình yêu và đam mê, đã khiến mình đem nó trở lại danh sách nhạc mỗi đêm. TaeHyung à, cậu đã làm rất tốt rồi, Stima và nốt cao đó thực sự hay lắm
Mình nhớ rõ lắm về từng lần chant tên cậu hay bất kì thành viên nào khác, khi mà chúng mình cùng gọi vang tên Kim NamJoon và khiến anh áy bật cười trước khi biến mất, khi mà tiếng Kim SeoJin vang lên trên giai điệu Awake tuyệt đẹp, khi mà… cậu trêu đùa với trái tim mọi người khi tiếng hô Kim TaeHyung vang vọng sau high note của cậu, cậu đã cười
Mình còn nhớ rõ lắm, vè cái khoảnh khắc cậu ngồi xổm ở dìa sân khấu, đùa nghịch và vẫy tay với ARMY ở dưới. Cậu đã ở đó rất lâu, bắn tim, đùa nghịch, rung rung đôi vai…Chàng trai, cậu lớn rồi đó, đừng khiến chúng mình thòng tim nữa..Mình còn nhớ cả cái ánh mắt lướt qua vội vàng khi cậu đi xe qua, cùng với anh NamJoon thì phải. Mình ngồi tầng hai thôi, cũng không gần cậu như ngày một, nhưng lại nhìn thấy cậu vô cùng sinh động và trọn vẹn, TaeHyung ạ

Vậy cậu có biết, rằng mình đã khóc ngay khi trên màn hình xuất hiện gương mặt cố gắng kìm nén của anh HoSeok , và rồi thì đến lượt cậu. Lúc đó mình thực sự đã hi vọng mình có thể hiểu một chút tiếng Hàn, chỉ đơn giản là để hiểu và đón nhận được từng lời cậu nói thôi. Lúc cậu cất tiếng và ngừng một lúc mới tiếp tục, mình đã không kìm chế nổi mà gọi to tên cậu, liệu cậu có nghe thấy không, mình không rõ nữa, chỉ biết rằng cái câu “Không sao đâu” bằng chút tiếng Hàn vụng về của mình, đã khiến cho mấy bạn ARMY xung quanh quay ra và vỗ vai mình đấy, thật tuyệt phải không?
Cậu và mọi người ai đều cũng khóc hết, mình biết, kể cả lúc cậu bật cười khi Kookie khóc nhè như cậu bé con, hay lúc anh Yoongi bật khóc và cậu thì mắt đỏ hoe, hay lúc mặt mình tèm lem nước mắt lơ ngơ nhìn theo các bạn ARMY Hàn xung quanh bật khóc lớn khi anh NamJoon cất tiếng. Tất cả, cậu và mình, ở Gocheok, chúng mình đã trải qua một giây phút đẹp đẽ và thiêng liêng như vậy.
Sau khi tiếng nhạc Spring Day chấm dứt, khi mà mình biết concert sắp kết thúc rồi và mình phải làm gì đó để níu kéo nó, thì mình đã đánh liều giơ máy ảnh lên và cố gắng chụp thật nhiều ảnh có thể. Mình đã chụp vô số những bức ảnh giống nhau và rung lắc, bởi vì mình đã không thể bình tĩnh được khi thấy cậu xuất hiện trên chiếc kinh khí cầu từ xa bay đến, và mình thì cứ bấm máy ảnh trong vô thức.
Dù vậy, cái khoảnh khắc mình chợt nghĩ cậu liệu có thể nhìn thấy mình một lần không, thì mình lại hạ máy và làm một dấu trái tim. Đó là tất cả những gì mình nghĩ được, cố nhoài người và hét tên cậu, mặc kệ việc rằng mình hoàn toàn có thể ngã nhào xuống hàng ghế dưới
Và rồi, cậu cúi đầu, và làm một dấu trái tim
Ở cái khoảnh cách lưng chừng chênh vênh ấy, khi mà cậu đã cúi đầu , cậu đã nhìn thấy trái tim của mình, phải không TaeHyung?. Có thể nó chẳng phải dành cho mình mình đâu, nhưng là vì mình, duy nhất trong một zone làm như vậy, nên cậu đã đáp lại nó, đúng không?
Chẳng sao hết, vì là mình đó. Và mình đã gục đầu khóc, ngay sau khi cố gắng lưu giữ khoảnh khắc kì diệu ấy bằng tấm ảnh tuyệt đẹp này
TaeHyung à, mình đã chụp được ảnh của cậu rồi đây, một mình cậu thôi. Và lần sau, khi chúng ta gặp lại, mình hứa sẽ chụp cho cậu một tấm ảnh đẹp hơn, mình hứa.
Seoul ngày đó lạnh lắm, lạnh đến tê tái, nước mắt thì nóng ấm và ướt nhoẹt, và mình thì cảm giác như thất tình vậy. Thậm chí khi đã bị lùa ra ngoài trong tình trạng vô thức, thì việc đầu tiên mình làm là ôm lấy chị June, đứng mếu máo và chửi mắng cậu thập tệ. Mình xin lỗi, thực sự xin lỗi
Bây giờ thì, sau hai tuần trở về, mình đã bớt xúc động đi nhiều rồi, nghe thấy tiếng TaeHyung cũng sẽ không khóc nữa, thật tốt vì mình đã trải qua khoảng thời gian thất tình rồi haha.


TaeHyung à, thật tốt khi có thể gặp cậu ngay trong năm đầu tiên mình thích cậu, và mình hứa sẽ theo chân cậu thật lâu. Cũng đã lâu rồi, kể từ khi mình thương một ai đó, và cậu thực sự là người khiến mình dừng chân tại đây.
Kim TaeHyung dịu dàng và đáng yêu của mình, chỉ mong cậu một đời bình an mạnh khỏe. Cậu hãy làm tất cả những điều mà cậu muốn, là một Tae Tae đáng yêu, một V ngầu lòi, một Vante nghệ sĩ, hay chỉ đơn giản là một chú cún to xác cố gắng nuôi Tan Tan mau lớn khôn, thì cậu mãi là Kim TaeHyung duy nhất của mình.
Sinh nhật 23 tuổi thật mạnh khỏe và ấm áp bên những người cậu yêu thương, TaeHyung nhé!
Mochi
WePurpleUTaehyung.
HappyTaeHyungDay


Loading...