JUNGKOOK

 

 25​ ​June​ ​YEAR​ ​20​ ​(O)

 

Tôi vuốt ve các phím piano đầy bụi. Rồi thêm ít lực vào đầu ngón tay, nhấn xuống. Âm thanh phát ra hoàn toàn xa lạ với những gì hyung đã chơi ngày trước. Đã 10 ngày rồi anh ấy không đến trường. Tôi nghe nói, họ đã quyết định đuổi học hyung từ hôm nay. Cả anh NamJoon và anh Hodeok cũng không chịu nói gì với tôi, tôi cũng không dám hỏi, giống như đang sợ nghe thấy câu trả. Vào cái ngày mà 2 tuần trước, giáo viên đó mở cửa bước vào “đại bản doanh” của chúng tôi, chỉ có tôi và hyung ở đây. Đó là ngày Bố Mẹ đến thăm con mình ở lớp. Tôi không muốn ở đó nên đã trốn đến đây. Lúc tôi đến hyung đang chơi đang, anh ất thậm chí chả thèm quay đầu nhìn xem ai đến, tôi thì cứ tự nhiên đi xếp 2 cái bàn lại rồi nằm lên gải vờ ngủ. Hyung và cây đàn như 2 sinh vật tách biệt hoàn toàn nhưng bằng một cách nào đó, họ lại như là 1, đến nỗi, tôi nghĩ ko thể nào tách họ ra được. Tiếng đàn của hyung, làm tôi muốn khóc.

Khi cảm thấy nước mắt mình sắp rơi, tôi quay lưng lại, rồi tiếng cửa bị đóng sầm một cái, tiếng piano dứt hẳn. Tôi bị tát vào má, kinh ngạc lùi về sau, ngã trên sàn. Tôi cuộn người chịu đựng trận đòn, nhưng… đột nhiên nó dừng lại. Tôi ngẩn lên, nhìn thấy hyung đang đẩy giáo viên ra và đứng chắn trước mặt tôi. Qua vai hyung, tôi nhìn thấy gương mặt kinh ngạc của giáo viên.

Tôi lướt tay trên phím, cố bắt chước bài hát hyung từng chơi. Có thật hyung bỏ học rồi không? Anh sẽ không bao giờ quay lịa phải không? Anh nói vài cái đấm đá chả là gì đối với anh cả. Nếu không có tôi ở đây lúc đó, hyung sẽ không chống lại giáo viên. Nếu không có tôi lúc đó, hyung hẳn sẽ vẫn đang chơi piano, ở chỗ này phải không?

11​ ​April​ ​YEAR​ ​22

 

Cuối cùng thì điều ước của tôi cũng được đáp ứng. Tôi đâm đầu vào vài tên côn đồ trên phố, bị dập tơi tả, nhiều và đau như tôi muốn. Tôi cười,  trong lúc tôi bị đánh, thế là chúng điên lên, đánh tôi nhiều hơn, chúng bảo tôi điên rồi. Tôi dựa người vào cánh cửa sập sau lưng nhìn lên trời. Trời đã tối rồi. Không có gì hiện trên nền trời đen đặc đó cả. Có một đám cỏ cách chỗ tôi ngồi không xa, đang oằn mình trước gió. Nó giống tôi. Tôi ép bản thân cười to lên, để có thể nuốt hết nước mắt vào trong.

Dưới mắt tôi, Bố Dượng tôi đang uống nước thấm giọng, em-dượng cười khúc khích, bà con đang đi loanh quanh làm vài thứ vô ích. Họ hành động như tôi không có mặt ở đây, thậm chí tôi không hề tồn tại đối với họ. VÀ trước mặt họ, mẹ tôi đang bối rối, tự ngồi dậy từ trên sàn làm một đám bụi mỏng bay lên, làm bà ho mấy tiếng. Đau, cảm giác như ai đó đang cầm dao cứa từng nhát vào dạ dày mình vậy.

Tôi trèo lên tầng thượng của 1 công trường. Thành phố trãi dài với những ánh đèn chói mắt. Tôi leo lên lan can, dang tay, và bước đi. Trong 1 khác, chân tôi loạn choạn, mất thăng bằng. Chỉ 1 chút nữa thôi, tôi sẽ chết, tôi nghĩ. Nhưng nếu tôi chết, mọi thứ sẽ kết thúc. Sẽ ko ai đau buồn đâu khi tôi ra đi…

_____________________________________

JUNGKOOK

25​ ​June​ ​YEAR​ ​20​ ​(O)

I stroked the piano keys, smearing my hands with dust. I put some force into the tips of my fingers and the sound that came out was nothing like what hyung had played before. It’s been 10 days since he last went to school. I heard he was expelled today. Neither Namjoonie-hyung nor Hoseokie-hyung told me anything, and I couldn’t ask them, as if I was scared of something. That day two weeks ago when the teacher opened the door and entered our hideout place, there were only hyung and me here. It was parents visiting day. I didn’t want to be in the classroom so I blindly headed to the hideout. Hyung didn’t even look back, he just kept playing the piano and I moved two desks together, lying on top and closed my eyes pretending to sleep. Hyung and the piano seemed different but at the same time they were also one, so much that I couldn’t even think of separating them. Somehow listening to him playing the piano made me want to cry.

Feeling my tears about to fall, I rolled over, but then the door was slammed open and the piano sound cut off. I was slapped in the cheek, staggering backwards and ended up falling down. I curled up to endure the abuse, but then the voice suddenly stopped. Looking up, hyung was pushing the teacher’s shoulder and standing in front of me. Over his shoulder was the teacher’s stunned face.

I pressed the piano keys. I tried to mimic the song hyung used to play. Did he really quit school? Will he never come back? Hyung said a few hits, a few kicks was just common to him. If I hadn’t been there, would he not stand up to the teacher? If I hadn’t been there, would hyung still be playing the piano here?

11​ ​April​ ​YEAR​ ​22

At last, my wish was granted. I purposely bumped into the thugs on the street and was beaten as much as I wanted to be. I kept smiling as I was beaten, and so they beat me up more, calling me crazy. I leaned against the shutter door and looked up at the sky. It was already night. There was nothing in the pitch black sky. A single clump of grass stood not far away. It was lying flat from the wind. It was just like me. I forced myself to laugh to stop the tears from falling.

Under my closed eyes, I saw my stepfather clearing his throat. My half-brother was chuckling. My stepfather’s relatives were either looking somewhere else or talking about useless stuff. They acted like I wasn’t there, like my existence was nothing. In front of them, my mother was flustered. She pushed herself from the floor, making a cloud of dust rise in the process and coughed. It hurt, like someone was cutting into the pit of my stomach with a knife. I climbed up to the rooftop of the construction site. The city at night was stretching with frightful colors. I climbed on top of the banister, spreading my arms out and walked. For a moment, my legs wobbled and I almost lost balance. Just one more step and I would die, I thought. But if I die, everything would be over. No one would be sad if I disappear.

Engtrans: ktaebwi | Viettrans: Meo@nunabts.com



Loading...