NAMJOON

 

15​ ​May​ ​YEAR​ ​20

Tôi sải bước ngang phòng lưu trữ, đây là “đại bản doanh” của chúng tôi, những con người không có nơi nào để đi. Tôi dựng vài chiếc ghế dậy. Dựng cái bàn đang nằm chỏng chơ lên, phủi lớp bụi trên mặt bàn bằng lòng bàn tay của mình. Thực tế đẫ chứng minh, những “lần cuối cùng” lúc nào cũng làm cho con người ta đong đầy cảm xúc. Hôm nay là ngay cuối tôi tới trường. 2 tuần trước, gia đình tôi quyết định chuyển đi. Ai mà biết được, có thể tôi sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại nơi này. Có lẽ, không bao giờ tôi có cơ hội gặp lại những người anh em này nữa…
Tôi gấp đôi mảnh giấy, trải nó lên bàn, cầm bút lên… nhưng thời gian cứ vậy trôi qua và tôi không viết được chữ nào. Khi tôi đang hý hoáy vài từ ngữ vô nghĩa thì bút chì gãy. “Bạn phải tiếp tục sống”. Một cách vô thức, tôi viết lên giấy những từ ngữ nguệch ngoạc. Giữa những nét đen lộn xộn đó, tôi như tìm về ký ức chắp vá, về sự nghèo đói, Bố Mẹ, người em, việc chuyển nhà…

Tôi vò nhàu mảnh giấy cho vào túi quần. Một đám bụi nhỏ bốc lên khi tôi xô bàn đứng dậy. Tôi định sẽ rời đi, nhưng rồi tôi đã đến bên cửa sổ, hà hơi vào cửa kính, và để lại 3 từ. Chia tay không bao giờ là đủ. Cũng không có từ ngữ nào có thể hoàn hảo để truyền đạt tất cả mọi thứ…“Hẹn gặp lại”

Thay vì là một lời hứa, giờ đây đó đã trở thành một điều ước.

11​ ​April​ ​YEAR​ ​22​ ​(V)

Trong khi tôi đang lựa vài cái áo phông thì Taehyung, từ phía sau, với lấy 1 cái trên giá. Nó là 1 cái áo có dòng chữ giống y cái tôi đang mặc. Taehyung cười ngượng nghịu, cởi cái áo rách ra. Dưới ánh đèn lờ mờ phát ra từ cái đèn hộp trên xe kéo, trong thoáng chút, tôi nhìn thấy những vết bầm tím trên người em. HoSeok kinh ngạc nhìn tôi. Còn Taehyung thì đang tự nhìn mình trong gương và mỉm cười.

“Cái cậu này đang nghuệch ngoạc mấy nét graffti lên tường rồi bị tóm. Phải lôi ẻm ra khỏi mớ lộn xộn đó nên đến trễ”. Tôi giả vờ đánh Taehyung còn cậu ta thì đang diễn một bộ mặt biết lỗi xạo xạo. Yoongi-hyung đang ngồi trong góc tiến tới vỗ vai Taehyung.

30​ ​June​ ​YEAR​ ​22

Với một cảm giác hơi lạ lùng, tôi nhìn chằm chằm vào tay mình, đang ấn nút “mở” của thang máy, như thể, tay tôi có ý thức của riêng nó vậy. Luôn có những khoảnh khắc như thế này. Khoảnh khắc mà bạn biết rõ ràng nó là lần đầu tiên nhưng lại cảm giác như nó đã lặp lại vô số lần rồi vậy. Ngay khi cửa thang máy sắp đóng lại, nó 1 lần nữa đc mở ra và nhiều người chen nhau vào. Tôi bắt gặp 1 người nào đó với mái tóc được buộc lại bằng một sợi thun cao su màu vàng. Tôi nhấn nút giữ cửa thang máy không phải vì tôi biết người đó ở đây, mà vì tôi cảm giác người đó chắc chắn ở đây. Tôi từ từ bước lùi về phía sau.

Tôi ngẩng đầu lên trong khi lưng đang tựa vào tường thang máy lạnh lẽo. Và sợi thun cao su màu vàng đó lọt vào tầm mắt tôi. Phía sau của một người nói lên rất nhiều thứ về người đó. Trong số đó, tôi chỉ có thể hiểu được một chút ít thôi. Một số thứ có thể được tôi mơ hồ đoán ra, còn lại thì mù tịt. Đột nhiên một suy nghĩ lạ lùng đánh vào tâm thức rằng bạn chỉ có thể nói bạn hiểu rõ một người khi bạn có thể “đọc” hết tất cả mọi thứ về họ, từ phía sau lưng. Nếu vậy, sẽ có người, có thể hiểu tất cả về tôi, khi chỉ cần nhìn vào bóng lưng tôi phải không? Khi một lần nữa nhìn lên, ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong chiếc gương trước mặt. Trong phút chốc, tôi tránh ánh mắt đó đi. Khi nhìn lại, chỉ còn mỗi mình tôi trong gương, bóng lưng của tôi đã biến mất.

______________________________________________________

NAMJOON

 

15​ ​May​ ​YEAR​ ​20

I walked across the storage classroom, which had become a hideout for us who had nowhere to go, and set upright a few chairs. I picked up the desk that had fallen down and wiped the dust with my palm. The fact that it’s the last time always make people sentimental. This will be the last day I come to school. We have decided to move two weeks ago. Who knows, maybe I would never be able to return here. Maybe I would never be able to meet the hyungs and dongsaengs again.

I folded the paper in half, put it down on the desk and picked up the pencil, but I didn’t know what to say, only time passing by. As I was scribbling down some useless words, the pencil lead broke with a snap. “You must live on.” The lead broke and before I knew it, I was scribbling down on the paper, smudged with what looked like fragments. In between the black lead power and the scribble scattered messy stories, stories of poverty, parents, dongsaeng, my move.

I crumpled the piece of paper, put it in my pocket and stood up. A cloud of dust rose as I pushed the desk. I was about to turn around and leave, but went to breathe onto the window and left three words. No farewell would be enough, no words needed to be said to convey all and everything. See you again. Rather than a promise, it was a wish.

11​ ​April​ ​YEAR​ ​22​ ​(V)

I was groping around some T-shirts when Taehyung reached out from behind and grabbed one. It was a T-shirt with the same printed quote as the one I was wearing. Taehyung laughed sheepishly, taking off his torn shirt. Under the dim light hanging on the trailer box, for a second, I saw his bruised back. Hoseok looked at me in shock. Taehyung looked at himself in the mirror wearing my T-shirt. And he laughed.

“Dude’s doing some graffiti or something, got caught by the cops while running around. Had to get him out so I was late.” I pretended to smack Taehyung and Taehyung in turn made an exaggerated expression of fake apology. Yoongi-hyung, who was sitting at the corner of the trailer, slowly approached and tapped Taehyung’s shoulder.

30​ ​June​ ​YEAR​ ​22

With somewhat a weird feeling, I looked at my hands pressing the open button as if it had a will of its own. There were moments like this. Moments that even though it was clearly the first time, I feel like it had repeatedly happened countless of times. Right before the elevator door closed, it opened again and people crowded in. I spotted someone with hair tied up by a yellow rubber band. It wasn’t because I know that person would be here that I pressed the open button, but I felt like that person would definitely be here. I slowly stepped further to the back. I lifted my head up as my back pressing against the cold elevator wall, the yellow rubber band coming into my
view.

A person’s back speaks up many thing. Among them, I can only understand a few. Some I can vaguely guess and some are ultimately left ungrasped. I was suddenly struck with the thought that you can only say you know a person when you are able to read everything from their back. If so, maybe there would also be someone who can read me from my back. As I looked up, our eyes met in the mirror. For a second, I avoided the gaze. When I looked up, there was only myn face in the mirror. My back was no longer seen.

Engtrans: ktaebwi | Viettrans: Meo@nunabts.com



Loading...