Hoseok, 23 tháng 07 năm 2010

Tôi bắt đầu nghe tiếng cười xa xăm khi tôi đếm đến bốn. Khoảnh khắc tiếp theo, tôi thấy tôi của thời thơ ấu nắm tay ai đó lướt qua mình. Tôi nhanh chóng quay lại, nhưng chỉ có bạn học nhìn chằm chằm tôi. “Hoseok ah”. Giáo viên gọi tên tôi. Chỉ khi đó tôi mới nhận ra nơi mình đang ở. Đó là lớp học toán. Tôi đang đếm số trái cây được vẽ trong sách. Năm, sáu. Tôi bắt đầu đếm lại, nhưng khi con số tăng lên, giọng tôi run rẩy và tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi. Tôi liên tục nhớ lại khoảng thời gian đó.

Tôi không thể nhớ chính xác khuôn mặt mẹ ngày hôm đó. Tôi chỉ nhớ bà ấy đã cho tôi một thanh socola khi chúng tôi đang xem các điểm tham quan trong công viên giải trí. “Hoseok à, con đếm tới 10 cho đến khi xong thì mới được mở mắt nhé con”. Khi tôi đếm và mở mắt ra, mẹ không còn ở đó nữa. Tôi đợi và đợi nhưng bà ấy không quay lại. Chín là số cuối cùng mà tôi đếm. Tôi chỉ phải đếm thêm một con số nữa, nhưng tiếng không thể phát ra. Tai tôi bắt đầu lùng bùng và mắt dần nhòa đi. Giáo viên ra hiệu cho tôi tiếp tục. Bạn bè nhìn tôi. Tôi đã không thể nhớ rõ khuôn mặt của mẹ. Nếu tôi thật sự đếm tiếp một số nữa, mẹ sẽ không bao giờ đến tìm tôi. Và cứ như thế, tôi ngã gục xuống sàn.

_______________________________________

Jimin, 06 tháng 04 năm 2011

Tôi rảo bước một mình trên lối vào vườn ươm. Trời nhiều mây và hơi lạnh nhưng tôi cảm thấy tốt. Dù đó là ngày đi picnic nhưng ba mẹ tôi vẫn rất bận rộn. Vì vậy lúc đầu tôi có chút buồn. Tuy nhiên tôi đã nhận được lời khen trong cuộc thi vẽ hoa, và mẹ của bạn tôi cũng nói tôi là người đáng tin cậy. Cho nên từ đó tôi nghĩ tôi ngầu đấy chứ

“Jimin à, đợi ở đây nhé. Giáo viên sẽ đến sớm thôi”. Sau buổi dã ngoại, khi chuẩn bị rời khỏi vườn ươm, giáo viên đã dặn tôi như vậy nhưng tôi không đợi. Tôi tự tin rằng mình có thể tự làm được.

Tôi nắm chặt dây đeo ba lô bằng cả hai tay và bước đi. Cảm giác mọi người đang nhìn chằm chằm vào mình nên tôi càng thẳng vai hơn. Lúc này trời đã mưa được một lúc lâu. Bạn bè tôi và mẹ của họ đã rời đi hết, không còn ai trông chừng tôi, và chân tôi thì bắt đầu đau. Tôi lấy ba lô che đầu và ngồi co ro dưới gốc cây. Mưa bắt đầu nặng hạt và không có ai đi qua lối này. Cuối cùng, tôi đã chạy trong mưa. Tôi không thể nhìn thấy nhà cửa hay hàng quán gì hết. Và nơi tôi đến chính là cửa sau của vườn ươm. Cổng phụ đã mở, và tôi có thể nhìn thấy thứ gì đó giống như nhà kho ở phía bên trong.

_______________________________________

Yoongi, 19 tháng 09 năm 2016

Ngọn lửa đỏ xoắn bùng lên. Ngôi nhà tôi đã sống cho đến sáng ngày hôm nay đang chìm trong lửa. Những người nhận ra tôi chạy về phía tôi và la hét. Hàng xóm chạy tán loạn. Họ nói không có lối vào nên đội cứu hỏa không thể vào được. Tôi đứng khựng lại.

Cuối mùa hè. Trời dần sang thu. Bầu trời trong xanh và không khí khô ráo. Lúc đó tôi nên nghĩ gì, nên cảm thấy gì, nên làm gì; tôi không biết. Sau đó, tôi nghĩ “Ôi, mẹ ơi”. Khoảnh khắc tiếp theo, chỉ với một tiếng nổ, ngôi nhà trở thành đống đổ nát. Ngọn lửa đã bao trùm ngôi nhà, không, ngôi nhà, trần nhà, các cột trụ, các bức tường, cả căn phòng tôi từng ở đều hóa thành ngọn lửa, và như thể ngôi nhà được xây bằng cát, nó đổ sụp xuống. Tôi đứng nhìn, lặng câm.
Ai đó đẩy tôi sang một bên và nhanh chóng tiến về phía trước. Họ nói rằng đội cứu hỏa đã vào trong. Một ai khác nắm lấy tôi và thúc giục tôi trả lời. Người đó nhìn chằm chằm vào mắt tôi và bắt đầu la hét gì đó, nhưng tôi không thể nghe được gì.

“Có ai ở trong không?”. Tôi ngơ ngác nhìn người đó. “Mẹ của cậu có ở trong đó không?”. Người đó nắm lấy vai tôi và lắc. Tôi không biết mình đã trả lời thế nào. “Không. Không ai trong đó cả”. “Ý cậu là sao”. Một dì hàng xóm đã hỏi. “Mẹ cậu thì sao? Bà ấy đã đi đâu?”. “Không ai trong đó cả”. Những lời tôi nói ra, tôi cũng không biết. Ai đó đẩy tôi sang một bên và vội vã tiến lên

Note: Không có dấu chấm câu.

Yoongi, 12 tháng 06 năm 2019

Mặc dù chúng tôi đã mù quáng cúp học và rời khỏi cơ sở bảo trợ, chúng tôi không có nơi nào để đi. Ngày hôm đó rất nóng, không có tiền, và cũng chả có gì để làm. Namjoon chính là người gợi ý chúng tôi nên đi biển. Đám đàn em trông rất hào hứng, nhưng tôi thấy mâu thuẫn. “Có tiền không?”. Nghe lời tôi, Namjoon bắt mọi người lột sạch túi. Vài đồng xu lẻ, mấy tờ giấy ghi chú. Có vẻ không đi được rồi. Hình như Taehyung là người đề xuất rằng chúng ta có thể đi bộ. Biểu hiện của Namjoon như thể đang cầu xin mọi người hãy suy nghĩ đi trong khi những người còn lại thì buôn chuyện vớ vẩn, phá lên cười và giả vờ lăn lộn trên đất khi bước đi. Tôi không muốn tham gia nên cứ đi tụt lại phía sau. Mặt trời như thiêu đốt. Bởi vì đang là giữ trưa, ngay cả cột đèn cũng không tạo ra được bóng râm nào, và trên con đường không được quét dọn, những chiếc xe tung bụi mù mịt khi phóng qua.

“Đến đó đi” Lần nữa lại là Taehyung. Hoặc Hoseok. Tôi không quan tâm lắm nên không để ý, nhưng chỉ có thể là một trong hai người đó. Gục đầu xuống khi bước đi, tôi đâm sầm vào ai đó và suýt ngã, lúc đó tôi ngước nhìn lên. Jimin đang đứng như trời trồng ở đó. Như thể nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ, cơ mặt thằng nhóc đang co giật. “Chú ổn không đấy?”. Tôi hỏi nhưng có vẻ thằng bé không nghe thấy. Hướng Jimin đang nhìn, có một tấm biển chỉ đường nói rằng có một vườn ươm cách đó 2,2km.

“Em không muốn đi bộ nữa”. Tôi có thể nghe thấy tiếng Jungkook nói. Từ trên mặt Jimin, mồ hôi tuôn rơi. Thằng nhóc trông như thể ngất xỉu tới nơi, khuôn mặt hoảng sợ. Gì đây? Tôi thấy rất lạ. “Park Jimin”. Tôi gọi, nhưng đúng như tôi nghĩ, thằng nhóc không nhúc nhích. Ngẩng đầu lên, tôi nhìn lại biển báo.

“Nè, trời nóng lắm, chú mày đến vườn ươm làm gì. Đi biển thôi”. Tôi nói như thể không quan tâm. Tôi không biết vườn ươm là gì, nhưng có vẻ chúng tôi không nên đến đó. Tôi không biết tại sao nhưng Jimin hành động rất lạ. “Anh nói chúng ta hết tiền rồi”. Nghe tôi nói vậy, Hoseok đáp lời “Đi bộ thôi, như em nói đó”. Taehyung đã nghe thấy chúng tôi. “Mình chỉ cần đi bộ đến trạm xe thôi, em nghĩ sẽ được”. Namjoon xen vào “Nhưng bù lại chúng ta sẽ nhịn bữa tối”. Jungkook và Taehyung giả bộ khóc làm anh Seokjin phá lên cười. Jimin chỉ bắt đầu di chuyển khi cả bọn quay người hướng về phía trạm xe. Gục đầu xuống và bờ vai ủ rũ khi bước đi, Jimin trông giống như một đứa nhóc nhỏ xíu. Tôi lại nhìn lên biển báo. Vườn ươm. Những chữ cái trên đó lại xa dần.

_______________________________________

Taehyung, 20 tháng 03 năm 2020

Tôi trượt té xuống hành lang, đến mức có thể nghe thấy tiếng va thùm thụp xuống sàn. Và rồi tôi dừng lại. Tôi có thể nhìn thấy anh Namjoon đang đứng trước ‘lớp học của chúng tôi’. Lớp học của chúng tôi. Mặc dù không ai biết, tôi gọi nơi đó là lớp học của chúng tôi. Tôi, các anh, và Jungkook, lớp học của bảy người bọn tôi. Tôi lặng lẽ tiến lại gần. Tôi nghĩ sẽ làm cho anh ấy ngạc nhiên.

“Hiệu trưởng!” Khi tôi bước khoảng năm bước chân, qua cánh cửa sổ lớp học hé mở, một giọng nói vội vã có thể nghe thấy. Dường như là anh Seokjin. Là anh Seokjin đang nói chuyện với thầy hiệu trưởng sao? Trong lớp học của chúng tôi? Tại sao? Tôi có thể nghe thấy tên của anh Yoongi và tên tôi, rồi tiếng anh Namjoon hít vào một hơi đầy ngạc nhiên. Như thể nghe được tiếng bước chân rón rén của tôi, anh Seokjin mở toang cánh cửa ra. Tôi không thể nhìn thấy biểu hiện của anh Namjoon. Tôi nấp đi và quan sát họ. Khi anh Seokjin mở miệng, như muốn chối bỏ điều gì, anh Namjoon giơ tay lên và nói “Không sao đâu”. Anh Seokjin tỏ vẻ bối rối “Hẳn phải có lý do để anh làm như vậy”. Vừa nói anh Namjoon vừa đi lướt qua anh Seokjin vào lớp học. Không thể tin được. Anh Seokjin đã kể cho thầy hiệu trưởng nghe chuyện anh Yoongi và tôi làm vài ngày trước. Anh ấy đã kể mọi chuyện, rằng chúng tôi trốn học, trèo qua hàng rào, và đánh nhau. Nhưng anh Namjoon lại nói không sao đâu.

“Đang làm gì đó nhóc?” Giật mình quay lại, tôi nhận ra anh Hoseok và Jimin. Anh Hoseok giả vờ ngạc nhiên hơn cả tôi khi anh ấy vòng tay khoác vai tôi. Tôi bị anh Hoseok lôi cổ vào lớp. Anh Namjoon và anh Seokjin đang nói chuyện với nhau cũng quay lại nhìn chúng tôi. Anh Seokjin gượng gạo đứng lên và nói có việc đột xuất, rồi rời đi. Tôi chăm chú nhìn biểu hiện của anh Namjoon. Anh, người nhìn theo bóng lưng anh Seokjin khi anh ấy rời đi, quay lại nhìn chúng tôi nở nụ cười như thể chẳng có gì xảy ra. Khoảnh khắc đó, tôi có một suy nghĩ. Phải có lý do để anh Namjoon hành động như vậy. Anh ấy biết nhiều hơn tôi và thông minh hơn tôi và trưởng thành hơn tôi. Và đây là lớp học của chúng tôi. Tôi nở một nụ cười hình hộp, nụ cười mà mọi người hay chọc ghẹo nói tôi trông như thằng ngố, rồi bước vào lớp. Tôi quyết định không nói với ai về những chuyện tôi đã nghe.

_______________________________________

Seokjin, 17 tháng 07 năm 2020

Tôi đứng ở cổng trường, nghe tiếng ve sầu kêu inh ỏi. Sân thể dục thì ồn ào tiếng trẻ con cười nói, đùa giỡn, rượt đuổi vòng quanh. Bắt đầu vào kỳ nghỉ hè, mọi người cực kì hớn hở. Giữa đám đông, tôi cúi đầu và bước nhanh qua. Tôi muốn nhanh chóng chuồn ra khỏi trường.

“Anh”. Có bóng người nhảy ra trước mặt, tôi ngẩng đầu lên. Là Hoseok và Jimin. Như mọi khi, toe toét nụ cười rạng rỡ thuần khiết và nhìn tôi bằng những đôi mắt tinh nghịch trẻ con. “Hôm nay bắt đầu kỳ nghỉ, và anh định cứ thế đi hả?” Hoseok vừa nói vừa kéo tay tôi. Tôi đồng ý, nói vài câu vô nghĩa trước khi quay đầu rời đi. Điều xảy ra ngày hôm đó chắc chắn là một tai nạn. Nó không được lên kế hoạch. Tôi không hề nghĩ rằng lúc ấy trong phòng học bỏ trống, Jungkook và Yoongi lại ở đó. Hiệu trưởng đã nghi ngờ rằng tôi đang bao che cho mấy đứa em của mình. Ông ấy dọa sẽ nói với cha rằng tôi không phải là một học sinh tốt. Tôi phải nói gì đó. Tôi khai ra nơi ẩn náu bởi vì tôi nghĩ không có ai ở đó. Nhưng rồi hậu quả là Yoongi bị đuổi học. Không ai biết rằng tôi có liên quan tới vụ việc đó.

“Nghỉ hè vui nha, anh! Em sẽ gọi điện cho anh.” Dù thấy được sự hờ hững của tôi, Hoseok buông tay tôi ra và càng vui vẻ rạng rỡ hơn khi chào tạm biệt. Lần này, cũng vậy, tôi không thể đáp trả. Không thể nói bất cứ điều gì. Bước ra cổng, tôi nhớ lại ngày đầu tiên vào trường. Chúng tôi đến trễ, và cùng bị phạt chung. Vì vậy mà chúng tôi có thể cười. Chính tôi là kẻ đã hủy hoại mọi thứ.

_______________________________________

Jungkook, 30 tháng 09 năm 2020

“Jeon Jungkook, trò vẫn tiếp tục đến đó đúng không?”. Tôi không trả lời. Tôi đứng đó, chỉ nhìn xuống dây giày. Vì không trả lời, tôi bị đánh lên đầu bằng cuốn sổ đầu bài. Nhưng tôi vẫn không mở miệng. Đó là phòng học của tôi và các anh. Kể từ ngày tôi phát hiện ra phòng học sau khi đi theo các anh, không có ngày nào tôi không đến đó. Ngay cả các anh cũng không biết điều này. Có những lần các anh không đến, nói rằng họ có việc hoặc bận đi làm thêm. Anh Yoongi và anh Jin thậm chí còn không xuất hiện suốt mấy ngày cuối. Nhưng tôi thì không. Tôi đến phòng học mỗi ngày không thiếu ngày nào. Có những ngày không một ai xuất hiện. Cũng không sao. Sự thật là nơi này còn tồn tại tức là nếu không phải hôm nay thì ngày mai; nếu không phải ngày mai thì ngày kia; các anh sẽ tới – vậy nên không sao hết.

“Bởi vì mấy đứa chơi với nhau, tất cả những gì mấy đứa học được chỉ toàn là thói hư tật xấu”. Tôi bị đánh lần nữa. Tôi ngước mắt lên nhìn thầy giáo. Lại bị đánh. Tôi nhớ anh Yoongi cũng từng bị đánh. Tôi nghiến chặt răng và chịu đựng. Tôi không muốn nói dối rằng tôi không đến phòng học.

Bây giờ, tôi lại đứng trước phòng học một lần nữa. Tôi cảm thấy nếu tôi mở cửa, sẽ thấy các anh ở trong phòng. Sẽ thấy họ tụ tập chơi trò chơi, quay lại nhìn tôi, và hỏi sao tôi đến trễ. Có lẽ anh Seokjin và anh Namjoon sẽ đang đọc sách, anh Taehyung sẽ đang chơi game, anh Yoongi sẽ chơi piano, anh Hoseok và anh Jimin thì đang nhảy.

Nhưng khi tôi mở cửa, tất cả những gì tôi thấy là anh Hoseok. Anh ấy đang gói ghém những thứ còn lại của chúng tôi trong phòng học. Tôi nắm chặt tay nắm cửa, chỉ đứng im. Anh ấy đến bên tôi, khoác tay lên vai tôi. Anh đưa tôi ra ngoài. “Đi thôi”. Phía sau lưng, cửa phòng đóng lại. Lúc đó tôi nhận ra. Những ngày ấy đã xa rồi, vĩnh viễn không trở lại.

_______________________________________

Namjoon, 17 tháng 12 năm 2021

Những người chờ chuyến xe buýt đầu tiên xoa đôi bàn tay trong cơn gió giá lạnh. Tôi nắm chặt quai đeo túi xách và nhìn xuống mặt đất đầy bụi. Tôi cố gắng không nhìn vào mắt bất cứ ai. Đây là một vùng quê nơi chỉ có hai chuyến xe buýt mỗi ngày. Tôi đã nhìn thấy chuyến xe buýt đầu tiên từ xa chạy đến.

Nối bước những người khác lên xe. Tôi không quay đầu lại. Khi một người mong muốn một điều gì đó đến mức tuyệt vọng, khi một người gần như không thể chạm tới được điều đó, khi tất cả những gì bạn phải làm là chạy trốn, sẽ phát sinh tình trạng như thế. Để không quay đầu lại. Nếu tôi quay lại, tất cả những nỗ lực của tôi cho đến ngày hôm nay đều tan thành bọt biển. Quay trở lại. Đó là sự hoài nghi, khao khát và sợ hãi. Tôi phải chiến thắng chúng để chạy thoát.

Xe lăn bánh. Không phải tôi [đã] có kế hoạch sẵn. Không phải tôi [đã] tuyệt vọng muốn có nó, hoặc có thể chạm tay tới nó và tẩu thoát. Đó gần như chỉ là quyết định chạy trốn. Khuôn mặt mệt mỏi của mẹ. Đứa em phiền phức. Bệnh tình của cha. Chạy trốn khỏi cái gia đình mà hoàn cảnh ngày càng khó khăn. Chạy trốn khỏi cái gia đình luôn đề cao sự hy sinh và bình lặng; khỏi con người luôn giả vờ không biết gì và cố gắng hết sức để làm quen với nó – chính tôi. Và hơn hết thảy, chạy trốn khỏi cái nghèo.

Nếu bạn hỏi nghèo đói có phải là tội lỗi không, không ai nói phải. Nhưng thực tế thì không như vậy. Đói nghèo gặm nhấm vào rất nhiều thứ. Những điều đã từng rất quý giá trở nên vô nghĩa. Những thứ mà tưởng chừng không thể từ bỏ cũng sẽ buông xuôi. Bạn sẽ trở nên hoài nghi, sợ hãi và từ bỏ.

Vài giờ nữa, chuyến xe buýt sẽ đến một điểm dừng quen thuộc. Năm ngoái khi tôi rời nơi đây, tôi đã không nói một lời từ biệt. Và bây giờ không một dấu hiệu, không một thông báo, tôi lại quay về nơi này. Tôi hồi tưởng lại khuôn mặt bạn bè. Tôi đã mất liên lạc với tất cả bọn họ. Họ giờ đang làm gì. Họ có vui mừng khi nhìn thấy tôi. Liệu rằng chúng tôi có thể quây quần bên nhau và cười đùa như những ngày trước. Sương giá phủ mờ kính làm cảnh vật bên ngoài cửa sổ mờ đi. Tôi di chuyển ngón tay trên cửa sổ.

‘Tôi phải sống’.

Source: Bighit
Engtrans: @doyou_bangtan
Viettrans: Rosie@nunabts.com



Loading...