Seokjin, 11 tháng 04 năm 2022

Với một tiếng két, chiếc xe dừng lại. Mải suy nghĩ, tôi không thấy đèn giao thông đã đổi. Đám học sinh với những bộ đồng phục quen thuộc nhìn chằm chằm tôi qua cửa kính ô tô khi chúng băng qua đường. Có người còn chỉ trỏ tôi. Tôi nở một nụ cười gượng gạo và cúi đầu xuống.

Tôi biết mình phải làm gì. Nhưng không có nghĩa là tôi không sợ. Liệu tôi thực sự có thể kết thúc tất cả những đau đớn và bất hạnh này không? Không phải những thất bại được lặp đi lặp lại có nghĩa là không bao giờ có thể thành công sao? Không phải tôi nên từ bỏ sao? Không phải hạnh phúc của chúng tôi chỉ là vô vọng sao? Quá nhiều suy nghĩ cứ đến và đi.

Không nhận ra rằng tôi đã đến con đường có trạm xăng và tôi có thể nhìn thấy Namjoon đang làm việc ở đó. Tôi hít một hơi thật sâu và thở ra chậm rãi. Tôi nghĩ về khuôn mặt của Yoongi, Hoseok, Jimin, Taehyung, Jungkook, từng người một. Tôi đổi làn đường và ghé vào trạm xăng. Tôi không thể từ bỏ. Ngay cả khi chỉ có 1% cơ hội, tôi sẽ không từ bỏ. Qua cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy Namjoon đang tiến lại gần.

Jungkook, 02 tháng 05 năm 2022

Tôi ngẩng đầu lên và thấy anh Namjoon trước thùng container. Mở cửa bước vào trong, anh ấy thu nhặt tất cả những thứ vương vãi như cái chăn và mớ lộn xộn trên sàn nhà. Cái lạnh kéo đến. Cả cơ thể run lên bần bật, tôi thấy như muốn khóc, nhưng không thể.

Khi tôi mở cửa bước vào, anh Yoongi đang đứng trên giường. Tấm ga trải giường đang bùng lên ngọn lửa. Trong khoảnh khắc đó, một cơn giận pha lẫn nỗi sợ hãi mà tôi không thể chịu nổi bao trùm lấy tôi. Tôi không phải là người giỏi ăn nói. Thể hiện cảm xúc của mình hay thuyết phục người khác, tôi đều không quen. Khi nước mắt tuôn ra và tôi bắt đầu ho, càng khó nói hơn nữa. Những từ duy nhất tôi có thể thốt ra khi chạy vào ngọn lửa chính là “Chúng ta đã nói tất cả chúng ta sẽ đi biển với nhau cơ mà”.

“Sao thế? Em gặp ác mộng à?” Cảm thấy ai đó lay vai mình, tôi mở mắt ra. Là anh Namjoon. Kỳ lạ thay, một cảm giác an toàn kéo đến. Anh ấy đặt tay lên trán và nói tôi bị sốt. Chắc vậy. Tôi thấy trong miệng mình cảm giác như đang sôi lên, nhưng mặt khác lại cũng rất lạnh. Đầu đau như búa bổ và cổ họng đau rát. Tôi chỉ có thể uống thuốc mà anh đưa cho mình. “Ngủ thêm nữa đi. Hãy nói chuyện sau”. Tôi gật đầu và nói “Liệu em có thể trở thành người lớn như anh không?” Anh Namjoon quay lại nhìn tôi.

Jimin, 19 tháng 05 năm 2022

Cuối cùng, tôi phải đi đến vườn ươm. Tôi phải từ bỏ những điều dối trá rằng tôi không nhớ những gì đã diễn ra ở đó. Lẩn trốn trong bệnh viện, những cơn co giật, tôi phải dừng tất cả lại. Và để làm được, tôi phải đến nơi đó. Với lòng quyết tâm, tôi đến trạm xe buýt này trong nhiều ngày. Nhưng tôi không thể lên chuyến xe buýt đi đến vườn ươm.

Anh Yoongi ngồi phịch xuống bên cạnh tôi sau khi chuyến xe buýt thứ ba trong ngày đến và đi. Khi tôi hỏi tại sao anh đến, anh ấy nói bởi vì anh thấy chán vì không có gì làm. Và như vậy, anh ấy hỏi tại sao lại ngồi ở đây như thế. Tôi cúi đầu, đạp gót giày xuống đất. Tôi đã suy nghĩ về lý do tôi ngồi ở đây như thế này. Đó là vì tôi không có can đảm. Tôi muốn giả vờ là giờ tôi đã ổn, giả vờ là giờ tôi đã biết, giả vờ là giờ tôi đã có thể dễ dàng giải quyết những chuyện như vậy, nhưng tôi lại thực sự sợ hãi. Tôi sẽ gặp phải chuyện gì, tôi có thể chịu đựng được không, tôi sẽ không lên cơn co giật nữa chứ; tôi sợ hãi tất cả những điều đó.

Anh Yoongi trông có vẻ thảnh thơi. Như thể không việc gì trên đời phải vội cả, anh ấy nói chuyện thời tiết tốt, và những điều vô vị khác. Chỉ khi nghe thấy tôi mới nhận ra hôm nay thời tiết thật sự đẹp. Tôi đã quá lo lắng đến nỗi không để ý tới xung quanh. Bầu trời trong xanh. Làn gió ấm liên tục thổi. Và chuyến xe buýt đến vườn ươm đang chạy tới. Chiếc xe dừng lại và mở cửa. Tài xế nhìn tôi. Tôi bất chợt hỏi.

“Anh. Có thể đi với em không?”

Taehyung, 20 tháng 05 năm 2022

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Có máu. Hai chân tôi đột nhiên mất hết sức lực. Tôi chực ngã quỵ nhưng có ai đó ôm tôi từ phía sau. Qua cửa sổ, ánh sáng mặt trời le lói đang lọt vào. Chị đang khóc còn anh Hoseok đứng đó mà không nói gì. Những vật dụng gia đình và chăn màn bẩn thỉu, như mọi khi, bừa bãi khắp nơi. Nơi ba tôi vừa đứng, giờ không có ai. Ông ấy đã thoát ra khỏi căn phòng bằng cách nào, tôi không thể nhớ được.

Cơn giận dữ và nỗi buồn quá sức chịu đựng khi tôi lao đến cha mình vẫn còn đó. Cá nhân tôi không biết điều gì cho phép tôi tự điều khiển mình đâm cha. Tôi cũng không biết cách làm dịu lại cảm xúc hỗn loạn này. Tôi không muốn giết cha; tôi muốn tự sát. Nếu như có thể, tôi muốn chết ngay lúc này. Tôi thậm chí không có nước mắt. Tôi muốn khóc, muốn gào thét, tôi muốn đá và đập vỡ mọi thứ, tôi muốn phá vỡ tất cả, nhưng tôi không thể làm bất cứ điều gì.

“Anh. Em xin lỗi. Em ổn. Anh đi đi”. Trái ngược với cảm xúc hỗn loạn, giọng tôi tỉnh khô. Cảm giác như không phải giọng của tôi. Tôi đuổi người anh trai đang chần chừ không muốn đi và nhìn xuống đôi tay mình. Máu thấm qua băng vải trắng. Thay vì đâm cha mình, tôi đập chai rượu xuống sàn. Khi cái chai vỡ, bàn tay tôi bị xé toạc. Tôi nhắm mắt lại, cả thế giới quay cuồng. Tôi nên nghĩ gì, nên làm gì, nên sống sao. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nhìn vào số điện thoại của anh Namjoon. Ngay cả khi trong tình huống này, không, chính vì đang trong tình huống như thế này, tôi càng tuyệt vọng cầu mong sự hiện diện của anh ấy. Tôi muốn nói với anh ấy. Anh. Em, cha em, người cha đã sinh ra em, người cha đánh đập em mỗi ngày, em xém giết ông ấy. Em đã thực sự muốn giết ông ấy. Không, thực sự, em đã giết ông ấy. Em đã giết ông ấy vô số lần. Trong lòng em, em đã liên tục giết ông ấy. Em muốn giết ông ấy. Em muốn chết. Em phải làm gì bây giờ, em không biết nữa .

Anh. Em chỉ muốn gặp anh bây giờ thôi.

Hoseok, 20 tháng 05 năm 2022

Đón Taehyung, chúng tôi rời khỏi đồn cảnh sát. “Em làm tốt lắm”. Cúi đầu xuống, tôi vui vẻ nói, nhưng tôi không thực sự cảm thấy như vậy. Đồn cảnh sát không xa nhà Taehyung. Nếu thằng nhóc sống xa hơn một chút, có lẽ sẽ có ít lý do hơn để Taehyung phải vào đồn cảnh sát quá thường xuyên. Tại sao ba mẹ của Taehyung lại quyết định sống quá gần đồn cảnh sát như thế. Đối với thằng nhóc tử tế đến mức ngu ngốc này, thế giới thật quá bất công. Tôi khoác tay lên vai thằng bé và hỏi “Đói không?” và giả vờ như không có gì. Taehyung lắc đầu. Tôi hỏi nó “Các anh ở đồn cảnh sát nói rằng thật tốt khi thấy em và mua đồ ăn cho em hả?” nhưng Taehyung không trả lời.

Chúng tôi đi bộ dưới ánh nắng nhưng trong lòng tôi lại nghe gió lạnh thổi qua. Nếu ngay cả tôi còn thấy thế này, thì thằng nhóc sẽ cảm thấy thế nào. Trái tim thằng nhóc còn đó không. Nó đã đau lòng biết bao nhiêu. Bởi vì tôi đang nghĩ đến những điều đó, nên tôi không thể nhìn mặt thằng nhóc, thay vào đó tôi nhìn lên bầu trời. Xuyên qua ánh nắng mờ nhạt, một chiếc máy bay ngang qua. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy vết sẹo trên lưng của Taehyung, đó là khi tôi gặp nó ở container trú ẩn của Namjoon. Mặc dù không ai có thể nói gì bởi vì thằng nhóc cười rất đáng yêu khi nó phấn khích nhận áo, nhưng một phần trái tim tôi nghe vụn vỡ.

Tôi không có cha mẹ. Tôi không có hồi ức về cha, và mẹ cũng vậy, tôi chỉ biết cho đến năm bảy tuổi. Nếu nói về nỗi đau nhận được từ cha mẹ khi còn thơ ấu, thì chính tôi đã nhận đủ. Mọi người nói như thế này. Rằng bạn phải vượt qua nỗi đau, rằng bạn phải chấp nhận và quen với nó. Rằng bạn phải thỏa hiệp và tha thứ. Rằng đó là cách duy nhất để sống. Không phải tôi không biết. Không phải tôi từ chối nó vì thù hận. Có những thứ không phải chỉ cần thử là được. Không ai chỉ tôi phải làm thế nào. Trước khi tôi đủ cứng cáp trong thế giới này, nó đã cho tôi những vết thương mới. Tôi biết rằng không ai là không bị tổn thương bởi cuộc đời. Nhưng tại sao vết thương phải sâu như vậy. Tại sao lại phải như vậy. Tại sao chúng ta phải sống như vậy.

“Anh. Không sao đâu. Em có thể đi một mình”. Thằng nhóc nói ở ngã tư đường. “Anh biết, nhóc”. Không quan tâm, tôi đi trước. “Thật là không sao đâu. Nhìn nè. Em ổn mà”. Taehyung cười với tôi. Tôi không đáp lại. Không đời nào thằng nhóc ổn cả. Thằng bé hoàn toàn không ổn, nhưng một khi nó thừa nhận điều đó, sẽ rất khó khăn để tiếp tục. Cho nên thằng nhóc chỉ đang phớt lờ nó đi thôi. Đó đã trở thành thói quen của nó rồi. Taehyung kéo áo hoodie trùm lên đầu và theo sau tôi. “Em thực sự không đói hả?” Tôi hỏi thằng nhóc khi chúng tôi đến hành lang nhà nó. Taehyung nở nụ cười ngu ngơ và gật đầu. Tôi nhìn thằng nhóc quay lưng đi qua hành lang, rồi tôi cũng quay lưng bước đi. Hành lang mà thằng nhóc đang bước qua, con đường mà tôi đang trở về, chúng đều hẹp và vắng. Thằng bé, và chính tôi, đều cô đơn. Tôi vừa chuẩn bị rẽ thì điện thoại reo.

Namjoon, 22 tháng 05 năm 2022

“Bọn con chỉ cách nhau có một tuổi. Không, hình như ai đó đã nói vậy. Con là anh hai, đương nhiên. Con biết. Nhưng nó không thể cứ mãi trẻ con như vậy được. Không phải đã đến lúc nó phải tự giải quyết một mình sao? Được thôi. Con nói là được rồi. Không, con không có nổi giận. Con xin lỗi”

Ngắt điện thoại, tôi nhìn xuống sàn nhà. Gió biển ấm áp thổi qua làm lay động rừng thông. Tôi cảm thấy như tim mình sắp nổ tung. Trên mặt đất, cát hơn một nửa là bụi, lũ kiến xếp thành hàng đi đâu đó. Nếu ai đó có khả năng hiểu tôi, cả về vật chất và tinh thần, liệu họ có thể thấy tôi sẽ đi đâu – và tại sao không?

Không phải là tôi không yêu thương cha mẹ mình. Không phải là tôi không lo lắng cho đứa em trai. Nếu có thể, tôi sẽ phớt lờ họ, nhưng vì tôi là chính tôi, nên tôi chắc chắn không thể làm như vậy. Nếu vậy, mấu chốt của sự vật vã như thế này là gì; tức giận, thất vọng, và muốn bỏ đi sao?

Tôi nhìn thấy tấm lưng của ai đó từ xa, đứng đó như thể mang trong mình sự ghét bỏ, giống tôi. Là Jungkook. Đã có lần Jungkook nói. “Em muốn trở thành người lớn giống anh, anh à”. Khi đó, tôi không thể trả lời. Rằng tôi không phải là người lớn tốt – không, rằng tôi thậm chí còn chưa phải là người lớn. Lúc đó, cảm thấy nói như vậy là quá tàn nhẫn. Tôi phải nhận lấy lòng tin và phần nào sự quan tâm của thằng bé; tôi không thể nói với anh bạn trẻ thiếu tình thương này rằng già đi, cao lên, và sống lâu hơn một chút không có nghĩa là thành người lớn. Ước gì tương lai của Jungkook sẽ tốt hơn tôi, nhưng tôi lại không thể hứa rằng mình sẽ giúp điều đó thành sự thật. Tiến lại gần thằng nhóc, tôi khoác tay lên vai nó. Jungkook ngước mắt nhìn tôi.

Yoongi, 15 tháng 06 năm 2022

Tiếng chuông vang leng keng trong đầu là thứ duy nhất tôi có thể nhận biết được. Tôi đã uống bao nhiêu, đây là đâu, tôi đang làm gì. Không muốn biết, thậm chí cũng không quan trọng. Tôi loạng choạng ra ngoài, trời đã vào đêm. Tôi bước lắc lư. Cho dù là người đi đường, ki-ốt bán hàng hay bức tường, tôi đều va vào hết. Không sao cả. Tôi chỉ muốn quên mọi thứ.

Giọng Jimin vẫn rất rõ ràng. “Anh ơi. Jungkook nó -”. Kí ức tiếp theo là cảnh tôi chạy điên cuồng lên cầu thang bệnh viện. Hàng lang bệnh viện, thật kỳ lạ, khi đó vừa dài thăm thẳm vừa tối om. Những người mặc áo bệnh nhân đi lướt qua. Tim tôi đập liên hồi. Khuôn mặt của mọi người quá nhợt nhạt. Họ thậm chí không có bất kỳ cảm xúc nào. Họ giống như người chết. Trong đầu tôi, tiếng thở của chính mình làm tôi run rẩy.

Bên kia cánh cửa mở hé, Jungkook đang nằm đó. Tôi thậm chí không nhận ra rằng tôi đã xoay đầu lại. Tôi đã không thể nhìn. Trong lúc ấy, đột nhiên, âm thanh của đàn piano, của lửa cháy, của một tòa nhà đổ sập có thể nghe thấy. Tôi dùng cánh tay ôm trọn lấy đầu mình và ngồi trượt xuống đất. Nó nói là tại tôi. Nó nói là chỉ cần tôi không tồn tại. Nó là giọng của mẹ tôi, không, giọng của chính tôi, không, giọng của ai đó. Những lời nói ấy đã làm tôi tổn thương trong thời gian dài. Tôi muốn tin rằng không phải như vậy. Nhưng Jungkook đang nằm đó. Hành lang nơi bệnh nhân lượn lờ như những xác chết, Jungkook đang nằm đó. Tôi thật sự không thể vào trong. Tôi không thể kiểm chứng. Khi đứng dậy, chân tôi run lẩy bẩy. Khi tôi quay trở lại, nước mắt trào ra. Buồn cười thật. Tôi đã không thể nhớ nổi lần cuối mình khóc là khi nào.

Khi tôi cố gắng băng qua đường, ai đó nắm lấy cánh tay, tôi quay lại. Ai thế nhỉ? Không, nó không còn quan trọng nữa. Là ai thì cũng vậy thôi. Đừng đến gần. Đi đi. Làm ơn hãy để tôi một mình. Tôi không muốn làm bạn bị thương. Tôi không muốn bị tổn thương. Vì vậy làm ơn đừng đến gần đây.

Hoseok, 04 tháng 07 năm 2022

Trong khi họ đang thực hành cấp cứu, tôi bước ra ngoài hành lang. Mặc dù đã là buổi đêm, vẫn có khá nhiều người đi lại rộn ràng. Nước nhỏ xuống từ tóc tôi, ướt đẫm trong mưa và mồ hôi. Khi rũ tóc, tôi đánh rơi cái túi của thằng nhóc kia. Vài thứ linh tinh rơi ra. Tiền xu lăn ra, khi bút và khăn cũng rơi vương vãi. Và giữa đống lộn xộn là một cái vé máy bay điện tử. Cầm lấy nó, tôi quét qua thông tin.

Sau đó, bác sĩ đã gọi tôi. Ông ấy nói tôi không phải lo lắng vì đây chỉ là chấn động nhẹ, và sau đó, thằng nhóc kia đi ra. “Ổn chứ?” Thằng nhóc nói đầu nó hơi đau một chút khi nó lấy túi của mình để đeo vào. Khi nó làm như vậy, nó đã thấy cái vé điện tử lòi ra, và quay lại nhìn tôi. Tôi đổi túi xách sang vai kia và giả vờ như không có gì, tôi ép nó lại. Khi ra đến cổng, mưa vẫn tiếp tục rơi. Chúng tôi đứng cạnh nhau ở cửa.

“Hoseok à”. Nó gọi tôi. Nhìn mặt nó như thể có điều muốn nói. “Chờ chút nhé. Tao đi mua dù”. Tôi chạy ra dưới trời mưa mà không suy nghĩ gì cả. Có một cửa hàng ở góc đằng kia. Tôi biết rằng gần đây, thằng nhóc ấy đã thi tuyển vào một nhóm nhảy quốc tế. Rằng nó đặt vé máy bay có nghĩa là nó đã được nhận. Tôi không muốn nghe những nó nói gì cả. Tôi không có tự tin để chúc mừng nó.

Jimin, 04 tháng 07 năm 2022

Khi hoàn hồn, tôi thấy mình đang rửa cánh tay như thể muốn lột da ra vậy. Bàn tay tôi run rẩy và hơi thở dồn dập. Máu chảy xuống cánh tay tôi. Đôi mắt trong gương đỏ ngầu. Những gì vừa diễn ra dần tái hiện một cách rời rạc.

Trong một khoảnh khắc, tôi bị mất tập trung. Đó là một bài nhảy mà tôi đã bắt cặp với một chị trong câu lạc bộ nhảy của mình, nhưng các động tác của chúng tôi trở nên rối loạn và chúng tôi va vào nhau. Tôi ngã xuống mặt đất gồ ghề và tay tôi bắt đầu chảy máu. Vào lúc đó, những việc đã xảy ra trong vườn ươm lại ùa về. Tôi nghĩ mình đã vượt qua được nó. Nhưng không. Tôi phải chạy trốn. Tôi phải thanh tẩy chính mình. Tôi phải trốn đi. Người trong gương đó sẽ mãi là đứa trẻ 8 tuổi bỏ chạy trong mưa. Và sau đó, nó trở thành tôi. Chị ấy, cũng vậy, cũng ngã xuống.

Không ai trong phòng tập. Bên ngoài cánh cửa hé mở, mưa dữ dội. Tôi có thể thấy anh Hoseok đang chạy. Toàn thân ướt chèm nhẹp. Tôi cầm dù chạy theo anh. Cuối cùng tôi dừng lại.

Tôi không thể làm gì cả. Tất cả những gì tôi có thể làm là ngã và khiến ai đó bị thương, sau đó sợ hãi bởi chính mình cũng bị thương và quên mất họ, rồi lại chạy về quá muộn và dừng lại. Tôi đi bộ theo lối khác. Mỗi bước chân tôi đi, những giọt mưa văng vào đôi giày thể thao. Đèn pha của một chiếc xe chiếu vụt qua. Không ổn chút nào. À không, ổn mà. Không đau tí nào. Cái này thậm chí còn không phải là vết thương. Tôi thực sự ổn.

Namjoon, 13 tháng 07 năm 2022

Tôi tựa đầu lên cửa sổ xe buýt. Từ thư viện đến trạm xăng. Con đường tôi đi lại mỗi ngày, cảnh quan nhàm chán thường ngày trôi qua cửa sổ. Liệu sẽ có ngày tôi thoát khỏi khung cảnh này hay không. Dường như không thể đoán được ngày mai sẽ ra sao, hoặc mong ước được điều gì.

Phía trước, tôi có thể nhìn thấy một cô gái với sợi thun buộc tóc màu vàng đang ngồi đó. Như thể đang thở dài, vai cô ấy nâng lên rồi hạ xuống. Sau đó cô ấy tựa đầu vào cửa sổ. Cả tháng nay rồi, chúng tôi đến học tại cùng một thư viện và lên cùng chuyến xe buýt tại cùng một trạm xe. Mặc dù không nói một lời, chúng tôi nhìn cùng một khung cảnh, sống cùng một thời điểm và thở cùng một tiếng thở dài. Cái dây cột tóc vẫn còn nằm trong túi quần của tôi.

Cô gái ấy luôn xuống trước tôi ba trạm xe. Bất cứ khi nào cô ấy xuống xe, tôi luôn tự hỏi liệu có phải cô ấy lại đi phát tờ rơi hay không. Một ngày của cô ấy ra sao, cô ấy phải làm công việc nào. Cô ấy thất vọng như thế nào, cho một ngày mai cảm tưởng không bao giờ tới, kiểu như ngay từ đầu vốn đã không có ngày mai. Tôi đã nghĩ tới những chuyện như vậy.

Trạm dừng mà cô gái ấy hay xuống đang gần hơn. Ai đó đã ấn chuông, và các hành khách đứng lên khỏi ghế. Nhưng cô ấy không phải là một trong số họ. Vẫn tựa đầu vào cửa sổ, cô ấy ngồi im. Có vẻ cô ấy đang ngủ. Có nên đánh thức cô ấy dậy không nhỉ. Tôi đã đắn đo một chút. Xe buýt vào trạm. Cô ấy vẫn không cử động. Mọi người xuống xe. Cánh cửa đóng lại, và xe bắt đầu lăn bánh.

Cô ấy không thức dậy trong suốt ba trạm xe tiếp theo. Khi tôi bước ra cửa xe buýt, tôi lại đắn đo thêm một lần nữa. Một khi tôi đi, không còn ai quan tâm cô ấy, tôi chắc vậy. Cô ấy sẽ thức dậy xa nơi mà cô ấy cần đến, và ngày của cô ấy sẽ trở nên mệt mỏi hơn hiện tại rất nhiều.

Rời khỏi trạm xe buýt, tôi bắt đầu đi bộ về hướng trạm xăng. Chiếc xe buýt rời đi và tôi không nhìn lại. Trên túi xách của cô ấy, tôi đặt lên đó sợi dây cột, vậy thôi. Đó không phải là sự khởi đầu, hay thậm chí kết thúc. Ngay từ đầu vốn đã không có gì, và cũng không có lý do để có bất cứ điều gì. Vì vậy tôi nghĩ thực sự chẳng có gì cả.

Taehyung, 17 tháng 07 năm 2022

Tôi đã nghĩ rằng một bên cơ thể đang bị xé toạc ra vì đau đớn. Mồ hôi nhỏ từng giọt. Nơi ẩn náu bên khu đường sắt, lô đất trống phía sau tiệm tạp hóa, dưới chân cầu vượt, không thấy con bé ấy đâu cả. Tôi thậm chí đã chạy đến trạm dừng xe buýt nhưng nơi đó cũng vậy, không thấy nó. Những người đang chờ xe buýt nhìn tôi chằm chằm. Chuyện gì đã xảy ra? Chúng tôi không hẹn gặp lại, nhưng thật lạ lùng. Con bé luôn xuất hiện ở đâu đó, và lẽo đẽo theo sau cho dù tôi đi đâu. Dù tôi có nói nó thật phiền phức, cũng vô ích. Nhưng ở tất cả những nơi chúng tôi đã từng đến, không thấy con bé ấy đâu cả.

Khi đến một bức tường quen thuộc, tôi dừng bước. Là bức vẽ graffiti mà chúng tôi đã cùng làm. Nó cũng là tác phẩm nghệ thuật đầu tiên mà con bé hoàn thành. Trên cùng là một dấu X cực lớn. Là đứa trẻ đó. Tôi thậm chí không nhìn tận mắt, nhưng tôi vẫn biết. Bằng cách nào? Không có câu trả lời. Nhưng trên tường, có rất nhiều hình ảnh chồng lên nhau.

Cái cách nó cười vào ngày tôi ngã trên đường ray và bị cụng đầu. Cái cách nó đỡ tôi lên sau khi tôi ngã, cái bản mặt như thể tức giận của nó khi bị tôi lấy trộm bánh mì. Biểu hiện chùng xuống khi chúng tôi đi ngang qua tiệm ảnh gia đình. Cái cách mắt nó vô tình dõi theo sau những học sinh đi ngang qua. Khi vẽ lên bức tường này, tôi đã nói. “Nếu có gì khó khăn, đừng chịu đựng một mình, nói với anh nè”. Chữ X được vẽ đè lên tất cả kí ức của chúng tôi. Như thể nói rằng tất cả đều là giả. Như thể nói rằng tất cả đều là dối trá. Vô thức, tôi cuộn tay mình thành nắm đấm. Tại sao? Không có câu trả lời, đương nhiên. Tôi quay lưng bước đi. Tôi lại một mình. Con bé đó, và chính tôi, đều một mình.

Jungkook, 26 tháng 07 năm 2022

Trong vườn hoa ở bệnh viện, tôi lén bứt một bông. Bởi cứ chực phì cười, tôi cúi đầu xuống. Ánh nắng giữa mùa hè thật chói chang. Tôi gõ cửa phòng bệnh viện nhưng không ai hồi đáp. Tôi gõ thêm lần nữa và hé mở cửa. Trong phòng, vì lý do nào đó thật lạnh lẽo. Và không có ai ở đó. Chỉ có bóng tối yên tĩnh bao trùm căn phòng.

Tôi rời khỏi phòng bệnh viện. Trong sự chán nản và thất vọng của mình, tôi đẩy xe lăn phi nhanh qua hành lang, khi đó tôi gặp một đứa trẻ. Bởi vì quá thình lình, tôi chỉ kịp dừng sát bên cạnh một cô gái cột tóc đuôi gà. Khi chúng tôi rời khỏi bệnh viện, tôi thấy một chiếc ghế dài. Tôi nhớ rằng đã có lúc, chúng tôi cùng ngồi xuống và nghe nhạc trong khi vẽ tranh. Và trên tầng thượng, chúng tôi cũng đã chia sẻ sữa dâu với nhau. Trong tay tôi khi đó luôn có hoa dại, bây giờ thì không có ai để đưa nữa rồi.

Seokjin, 30 tháng 08 năm 2022

Ai có thể nhớ được khoảnh khắc tình yêu bắt đầu. Ai có thể dự đoán được lúc nào thì tình yêu kết thúc. Tại sao con người lại không có khả năng biết được những khoảnh khắc đó nhỉ. Và tại sao tôi lại có khả năng khôi phục mọi thứ theo cách mà nó đã diễn ra.

Chiếc xe đột nhiên dừng lại, đèn pha lóe lên, đâm sầm [vào nạn nhân], [người] bị hất văng lên, và rơi xuống. Chứng kiến tất cả những hình ảnh kinh khủng đó, tất cả những gì tôi làm là đứng đó, không tự bảo vệ mìn. Tôi không thể nghe và không thể cảm nhận bất cứ điều gì. Mặc dù đang mùa hè, gió vẫn thấy lạnh. Men theo con đường, có tiếng của vật gì đó lăn đi và đổ xuống. Và rồi, hương hoa. Chỉ khi đó tôi mới có thể quay lại một chút với thực tế. Bó hoa smeraldo rơi khỏi tay tôi. Cô ấy đang ở giữa đường. Giữa những lọn tóc, máu đang chảy ra. Máu đỏ thẫm chảy loang ra đường. Và tôi nghĩ. Giá như tôi có thể quay ngược thời gian.

Source: Bighit
Engtrans: @doyou_bangtan
Viettrans: Rosie@nunabts.com



Loading...