TAEHYUNG

 

29​ ​December​ ​YEAR​ ​10

Tôi cởi giày, quẳng cái balo, và bước vào phòng. Bố đang ở trong đó. Tôi không quan tâm ông ấy đã ở đó bao lâu rồi, hoặc ông vừa đi đâu về. Tôi lao ngay vào vòng tay của ông. Rồi tôi không nhớ được chuyện gì xảy ra sau đó nữa. Là mùi rượu tới trước, hay tiếng chửi bới, hay cái tát đó? Tôi không nhớ được gì cả? Tất cả những gì tôi nhớ, là mùi rượu và hơi thở bốc mùi khó chịu. Đôi mắt ông đục ngầu, với bộ râu thô ráp. Một cái tát giáng vào mặt tôi bởi bàn tay to lớn của ông. Ông tát tôi, và hỏi toi đang nhìn cái gì đấy? Rồi ông nhấc tôi lên. Đôi mắt ổng trở lên vô cùng dữ tợn làm tôi quên cả khóc vì quá sợ hãi. Đó không phải là Bố. Nhưng… là Bố mà… có phải không? Chân tôi quơ quào hoảng loạn trong không trung. Giây tiếp theo, đầu tôi va mạnh vào tường, cơ thể rơi 1 cách thảm hại trên sàn. Đầu tôi như sắp nổ tung đến nơi. Mọi thứ trước mắt mờ dần và tối đi nhanh chóng. Thứ duy nhất còn lại trong đầu tôi lúc đó là tiếng thở hổn hển của Bố…

22​ ​May​ ​YEAR​ ​22​ ​(V)

Hyung nhận cuộc gọi và đi tuột lại khi chúng tôi đang đi qua rừng thông. Chuyện này cứ hay diễn ra như vậy đó. Hyung sẽ trả lời điện thoại ở một chỗ nào đó xa nơi chúng tôi tụ tập, để tránh mọi người nghe thấy. Tôi cố đi chậm lại, lách mình về phía biển. Hyung không nhìn thấy tôi và đi thẳng qua tôi. “Nó chỉ nhỏ hơn tôi 1 tuổi thôi… tôi không quan tâm… Chuyện đó không phải là chuyện mà tôi có thể tự chịu trách nhiệm…. in hãy tự chăm sóc nó đi….”.
Một cảm giác giá lạnh chạ dọc sống lưng tôi. Như thể cả Thế Giới vừa sụp đổ trong tôi, như thể tôi đang trôi vo định trong lòng Đại dương bao la vậy. Tôi sợ hãi… cùng cực. Tôi khổ sở một cách thảm hại. Và tôi tức giận. Đến nỗi không thể chịu đựng. Tôi muốn làm chuyện gì đó, thật xấu. Tôi sợ hãi cái cảm giác này. Máu của ông ta chảy trong người tôi mà. Ai biết được chứ, nhiều khi, tôi lại thừa hưởng cái gen bạo lực của ông Bố quý hóa của tôi thì sao? Tôi cảm giác, cái thứ trong cái vỏ bọc tôi cố gắng tạo nên bao lâu nay, đang muốn phá kén và chui ra…

25​ ​June​ ​YEAR​ ​22

 

Tôi cố ý đi chậm lại, lắng nghe âm thanh của ai đó đang theo sau mình. Hôm nay là lần thứ 3 trong tuần chúng tôi đụng mặt nhau ở cửa hàng tiện lợi. Nếu nói có sự khác nhau nào thì đó là, cô ấy trốn đi ngay khi thấy tôi. Cô đi loanh quanh xung nhà bỏ trống sau lưng cửa hàng tiện lợi, và trốn ngay khi tôi xuất hiện. Cô ấy nghĩ mình đã trốn kỹ lắm nhưng bóng cô ấy lại đổ dài lên khoản đất trống kia. Tôi thấy buồn cười. Tôi bỏ đi và vờ như không thấy gì hết, và cổ bắt đầu đi theo.

Tôi bước vào 1 con hẻm hẹp. Đây là nơi duy nhất trong khu phố đèn đường không bị hỏng. Con hẻm dài và cái đèn thì ở lưng chừng hẻm. Khi đi đến  gần cái nguồn sáng duy nhất trong hẻm, cái bóng tôi trải dài phía sau. Nên bây giờ, cái bóng của tôi, thậm chí chạm đến chân con người đang theo sau lưng tôi với hơi thở hơi tức tối. Tôi tăng tốc đến khi tới được cái đèn đường, cái bóng tôi ngay lập tức thu lại dưới chân. Rồi tôi tăng tốc, đi khỏi cái đèn, thế là cái bóng tôi chuyển đến trước mặt. Sau đó, 1 cái bóng khác cùng xuất hiện trên mặt đường. Tôi đi, người kia đi. Tôi dừng, người kia cũng vậy. Hai cái bóng với chiều cao khác nhau đang đứng đó, cạnh nhau.

Tôi nói “ tôi sẽ chờ em bước tới đây”. Cái bóng kia nhảy lên kinh ngạc, cố nín thở. “Tôi có thể thấy em mà”, tôi chỉ cái bóng của em và nói. Rồi tiếng bước chân tiến gần đến tôi. Và tôi cười.

16​ ​July​ ​YEAR​ ​22

Tôi đứng bên cửa sổ, cắm tai nghe và bắt đầu ngâm nga hát theo. Đã 1 tuần rồi. Bây giờ tôi đã có thể hát không cần nhìn lời nữa. Tôi bở một bên tai nghe, và hát. Họ bảo họ thích bài hát vì lời rất hay, còn tôi thì chỉ có thể gãi đầu cười vì tôi nghĩ lời bài hát sến quá. Mặt trời tháng 7 chiếu xuyên qua khung cửa sổ. Những cái lá đang lung lay trên cao, ánh Mặt Trời, và gió, tất cả chạm vào nhau rồi hắt bóng xuosng gương mặt tôi, làm mặt tôi nhìn lúc thế này, lúc lại khác khác. Toi nhắm mắt lại, cảm nhận màu xanh, đỏ, vàng trước mắt. Tôi không biết vì lời bài hát hay lí do nào khác, làm một cảm giác rất lạ đang dâng lên trong lòng.

_____________________________________________

TAEHYUNG

29​ ​December​ ​YEAR​ ​10

I took off my shoes, tossed my bad and entered the room. Dad was really in there. I didn’t think about how long it had been, or where he just came back from. I simply just ran into his embrace. I have no memory of what happened next. Was it the alcohol smell that came first, was it the curses, or was it the slap. I had no idea what was happening. There was the alcohol smell and there was the ragged, foul breath. His eyes were bloodshot, beard grown coarsely. He slapped me in the cheek with his big hand. He slapped me in the cheek and asked what I was looking at. And then he lifted me into the air. His eyes were terrifying, but I was too scared to cry. It wasn’t dad. No, it was him. But it wasn’t. My feet were trembling in the air. The next moment, my head crashed against the wall, body slumping down to the floor. It felt like my head was bursting. Myvision went in and out and soon darkened. The only thing left in my head was the sound of dad panting.

22​ ​May​ ​YEAR​ ​22​ ​(V)

I was walking through the pine forest when I saw hyung taking the call, lagging behind. It happened a lot lately. He would make the call somewhere far away so others wouldn’t be able to listen. I purposely slowed down my pace and hid myself towards the sea. Hyung didn’t see my and walked straight past. “He’s only a year younger than me.. I don’t care. It’s not something I can take responsibility for anyway. Please take care of it yourself.”

Something cold ran down my spine. Like the whole world had just collapsed, like I was floating in the middle of the deep sea alone. I was scared, terrified. I was miserable and pathetic. I was angry. Angry and couldn’t stand it. I wanted to do something bad, anything. I was always scared. Dad’s blood was flowing inside me. Who knows, maybe I inherited his violence gene. It felt like from inside the shield I had wrapped up so tightly, something was piercing through to come out.

25​ ​June​ ​YEAR​ ​22

I slowed down on purpose and listened carefully to the small sound of someone running behind me. Today was the third time we ran into each other at the convenience store. If there was any difference, it’s that they ran away as soon as they saw me. They strolled around the empty lot behind the convenience store and hid away right after I showed up. They thought they were hiding well, but their shadow was stretching out to the front of the empty lot. I giggled. I walked away pretending I didn’t see anything, and they began to follow me.

I entered a narrow alley. This was the only place in this neighborhood where the street lamps weren’t broken. The alley ran long with the street lamp standing somewhere halfway. When the source of the light is ahead, the shadow stretches behind. So right now my shadow would cast behind me. Maybe it would even reach the feet of the person who had been following me with bated breath. I soon reached the street lamp and my shadow immediately hid under my feet. I began to speed up my pace. Leaving the lamp behind, now my shadow started to cast in front of me. Soon enough, another shadow that wasn’t mine appeared on the dusty cement road. As I stopped, the person stopped and stood there as well. Two shadows of different heights standing still side by side.

I spoke. “I’m gonna wait until you come here.” The shadow jumped as if surprised, and held its breath like it wasn’t there. “I can see you.” I pointed at the shadow. Soon. the sound of footsteps began to approach me, stamping on purpose. I laughed.

16​ ​July​ ​YEAR​ ​22

I stood by the window, plugged in my earphones and slowly sang along to the song. It has already been a week. Now I could sing along without looking at the lyrics. I took out one earphone and practiced with my voice. They said they liked it because the lyrics were beautiful, but the lyrics were embarrassing, so I just scratched my head. The sunlight of July was streaming through the big window frame. The green leaves were fluttering and shining, probably because of the wind, and the touch that the sunlight left on my face felt different each time. I closed my eyes. I looked at the yellow, red and blue tingeing behind my closed eyes. I don’t know if it was because of the lyrics or because of the sun, but something was rising from inside my heart,

Engtrans: ktaebwi | Viettrans: Meo@nunabts.com


Loading...