Jungkook 22 May YEAR 22
I had thought my body was floating, but from some point, it was [met with] hard floor instead. For awhile, I could not feel anything. It was simply that my body, to the point of it being unbearable, was so heavy, I could not even lift my eyelids. I could not swallow or breathe. As my consciousness scattered, my surroundings gradually faded away.
And then, as if shocked by something, my whole body convulsed in a seizure. Within an ache and thirst I could not pinpoint, I was unknowingly able to open my eyes. As if filled with sand, something hovered past by gritty eyesight. I thought it was a light, but it was not. It was bright and big and faint. It did not move, hovering in the air. As I stared at it for a long while, it began to have a more concrete form. It was a moon.
Like my head was twisted backwards, the world was flipped upside down. In that world, the moon too was hung upside down. I tried to breathe, tried to cough, but I could not move. And then the chill found me. It was scary. I moved my mouth but it did not form words and nothing escaped. I had not even closed my eyes but everything became darker and darker. Within my fading conscious, someone spoke to me.
“Living will be more painful than death, but would you still like to live?”

Jungkook 22 Tháng 5 NĂM 22

Tôi đã nghĩ cả người mình đã vụn vỡ mất rồi nhưng tôi vẫn cảm nhận được nền đất cứng. Cả người tôi cứng đờ thậm chí không nhấc nổi mí mắt. Tôi không nuốt được cũng không thở được. Và rồi ý thức của tôi trôi tuột đi và mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ nhạt.

Và, tôi bị đánh thức bởi 1 thứ gì đó,  rồi cảm thấy cả người mình đong đưa. Tôi tỉnh dậy trong cơn đau và khát, ở nơi mà tôi không biết là đâu nữa. Tôi nhìn thấy thứ gì đó, hình như là 1 đốm sáng. Không, nó sáng hơn, to, hơi nhạt nhòa. Tôi cứ im lìm trôi nổi trong không trung như vậy. Sau một hồi tập trung nhìn ngắm thì tôi đã nhận ra. Đó là Mặt Trăng.

Mọi thứ trước mắt tôi đều bị đảo ngược, cứ như đầu tôi đang bị lộn ngược xuống đất vậy. Tôi cố gắng ho, cố gắng thở nhưng vô vọng. Tôi cảm thấy sợ hãi nhưng không thể làm gì cả. Tôi không cảm nhận được mắt mình nhưng mọi thứ càng ngày càng tối hơn. Rồi một giọng nói vang vọng từ nơi xa xăm nào đó:

“Sống sẽ còn đau đớn hơn cái chết nữa, nhưng, cậu có muốn tiếp tục sống không?”

Source: Big Hit Entertainment | Engtrans: doyou_bangtan | Viettrans: | Meo@nunabts.com

Loading...