Mảnh ghép thứ nhất: Kim Taehyung

Kim Taehyung nói rằng, cậu ấy từng mắc chứng khó tập trung và ngại giao tiếp với mọi người xung quanh. Tình trạng này nghiêm trọng đến mức, không chỉ những người hâm mộ nhóm cảm thấy cậu ấy thay đổi, mà những người anh em cùng chung mái nhà cũng nhận ra và cảm thấy rất lo lắng. Lý do dẫn đến tình trạng này chính là di chứng từ vết thương đầu tiên trong lòng Kim Taehyung, khi mà cậu ấy lần đầu xuất hiện trong vai trò diễn viên solo của BigHit, thay vì là V của Bangtan.

Hansung là điểm sáng đầu tiên trên con đường diễn suất của Kim Taehyung, khi mà cậu ấy dùng tất cả nhiệt thành và năng lượng của mình để đón nhận nó. Nhưng rồi chính bởi sự non trẻ và ngây thơ, giấc mơ đầu tiên này trở thành nỗi ám ảnh, khi mà nó khiến cậu ấy tự phải cân bằng, tự phải học hỏi, tự cúi đầu xin lỗi, tự phải hét vào bản thân, tự phải đón nhận những lời quát mắng, tự phải co mình thất vọng, và không có Bangtan ở bên.

Cậu ấy đã cố chống chọi một mình, cố gắng vượt qua bằng tất cả những gì cậu ấy vun vé được trong suốt thời gian ở chung với Bangtan. Cậu ấy kiệm lời hơn, hạn chế đùa nghịch và khuôn mặt luôn chất chứa rất nhiều tâm sự. Cậu ấy khiến tất cả mọi người lo lắng và sợ rằng cậu ấy đã thay đổi, cho đến khi rã rời và phó mặc tất cả để khóc trên đôi vai của Jimin. Cậu ấy đã không thể chịu đựng được nữa và cậu ấy cần những người anh em của mình hơn bao giờ hết.

Kim Taehyung nói, lần đó cậu ấy khóc đến rớt cả hai con mắt, nhưng vì là Jimin, vì là sáu người anh em của cậu, nên thế giới của Kim Taehyung chỉ to bằng Bangtan mà thôi.

Mảnh ghép thứ 2: Jeon Jungkook

Jeon Jungkook từng là một cậu bé sống khép mình và tạm dừng cuộc sống của một cậu thiếu niên từ năm 15 tuổi. Cậu ấy bắt đầu con đường thực tập sinh từ khi còn là một cậu bé, và hầu như tất cả những gì tạo nên cậu ấy của hiện tại, chính là sáu người anh trai trong đại gia đình Bangtan.

Cậu ấy có Taehyung giúp cậu ấy bước ra khỏi ranh giới nội tâm của bản thân, có Jimin tuy hay bị cậu bắt nạt nhưng lại cưng chiều cậu chẳng khác gì một đứa em trai ruột, có Namjoon và Yoongi truyền vào cậu ấy niềm đam mê với âm nhạc, có SeokJin làm bạn với cậu bất chấp khoảng cách tuổi tác, và có Hoseok là một người anh mẫu mực để cậu ấy noi theo.

Jeon Jungkook cũng là một đứa trẻ bất trị, bởi vì tính cách một khi đã yêu thương một điều gì đó, cậu ấy sẽ không bao giờ từ bỏ. Cậu ấy từng nói chỉ có hứng thú với nhảy nhót, nhưng nhờ có Bangtan nên cậu ấy đã phát hiện ra giọng hát của mình tuyệt vời đến nhường nào. Cậu ấy cũng cố gắng thay đổi tính chiếm hữu của mình ngay khi các anh nói rằng đó là một điều không tốt chút nào. Cậu ấy dần dần lớn khôn và chọn trở thành vitamin cười của Bangtan, chỉ đơn giản bởi vì cậu ấy muốn nhìn thấy những người anh mà cậu ấy yêu thương mỉm cười.

Jeon Jungkook cũng chỉ là một đứa trẻ ngây ngô, khi mà cũng từng cố rời xa vòng tay của Bangtan, nhiều chuyện đã xảy ra, và cậu ấy tình nguyện tiếp tục núp sau bóng lưng của Namjoon, thay vì một mình chống chọi với thế giới.

Mảnh ghép thứ 3: Park Jimin

Park Jimin chỉ thiếu một chút nữa đã không thể trở thành một mảnh ghép của Bangtan, và đó có thể đã trở thành điều phí phạm nhất đối với BigHit, nếu như không có thêm thật nhiều những câu nói như: “Em cảm thấy rất vui nếu có Jimin cùng debut với em”. BigHit rất tôn trọng ý kiến của các thành viên trong Bangtan, và chắc chắn rằng họ đã hỏi tất cả các thành viên về điều đó. Và mình tin, với tất cả sự khẩn thiết và chân thành, các thành viên tin rằng Park Jimin xứng đáng với vị trí sát cánh cùng họ

Bangtan được biết đến như một nhóm nhạc rất thân thiết, nhưng chất keo dính tuyệt vời nhất khiến thân trở thành khăng khít chính là Park Jimin. Namjoon nói cậu ấy cần được yêu thương, bởi vì cậu ấy đã cho đi tất cả những yêu thương mình có, để dung túng Jungkook, để hiểu được Taehyung, để khiến Namjoon bật cười vì sự dễ thương, để Seokjin dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, để vỗ về Yoongi khi anh ấy khóc, hay chỉ đơn giản là chăm chỉ dọn phòng để được Hoseok khen.

Cậu ấy mỗi năm mới đều mong các thành viên mạnh khỏe, đừng để bị thương. Cậu ấy đứng trước đêm tối sau khi hoàn thành cú nhảy bungee, câu đầu tiên đã nói rằng: “Em bị mắc chứng sợ độ cao. Lúc đạt đến cảnh giới của sự sợ hãi em đã nhìn thấy mặt các thành viên đó”. Cậu ấy là người dù tất cả các thành viên khóc vì cảm động trong concert cũng không khóc, mà lại đi khóc bởi vì sợ mình mắc lỗi và ảnh hưởng đến mọi người.

Park Jimin là người thiếu cảm giác an toàn, mình nghĩ vậy. Cậu ấy luôn lo sợ về việc bản thân làm chưa tốt, mặc dù các thành viên trong nhóm biết và luôn ủng hộ cậu ấy từng chút một, nhưng có vẻ điều đó gây tác động đến Jimin rất nhiều. Jimin à, cậu có biết, các thành viên đã bảo rất rất nhiều lần rằng: “Jimin là tuyệt nhất, Jimin chăm chỉ nhất, Jiminie ngầu nhất,…” hay không?

Park Jimin chân thành nhưng ngốc nghếch đó, chính là chỗ dựa tinh thần của cả Bangtan đấy, bạn biết đúng không?

————— To be continue ————

The Writer: Mochi@nunabts.com

Loading...