JungKook oppa có hai điều đáng nhớ nhất, đó là cái bắp đùi của oppa và khả năng thả thính xuyên lục địa của nhóc ấy.
Ngày concert thứ nhất, mình đã cố tình mặc chiếc áo len của Jimin trong DNA và mong một khoảnh khắc nào đó, Jimin có thể nhận ra nó và cười. Nhưng kết quả thì có vẻ không phải là Jimin, mà là JungKook đã nhận ra cái áo của mình.
Lần thứ nhất đi ra, JungKook và Jimin là hai người cuối cùng bước về phía cuối sân khấu. Lúc đó thì mình đang mải đơ ra vì lần đầu được nhìn thấy TaeHyung đi ngay đằng trước, nên mình cũng không nhớ rõ cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy JungKook là như thế nào, chỉ mải để ý… bắp đùi của nhóc ấy.
Ngày xưa mọi người hay trêu Jimin có bắp đùi ếch, nhưng ngoài đời nhìn Jimin vẫn bé bé con con và đáng yêu lắm, chỉ có JungKook là đậm chất, nhất mạnh từ đậm chất, tỏa ra khí chất ù pa ( chứ không phải ù pa haha). JungKook bên ngoài nhìn rất to lớn lắm, gần gấp hai Jimin luôn, đó là lý do tại sao tất cả các huyng đều sợ và gọi cậu ấy là Thỏ cơ bắp =)). Có chút biến thái khi ấn tượng đầu tiên về maknae của Bangtan lại là một điểm kì cục như vậy, nhưng JungKook ở trên sân khấu thực sự khiến con gái nhà người ta phải ngất lên ngất xuống đó, thật được các anh chăm tốt quá đi haha.


Lần thứ hai, cậu ấy xuất hiện trong cái jacket đậm màu, nhặt chai nước mà Jin đã vứt giữa đường và uống một ngụm, sau đó cậu ấy đi về cuối sân khấu và bắt đầu hát. Ánh đèn rọi từ xa đến, zone mình sáng bừng và mình thì cứ nhoài cả người về phía sân khấu mà hét. Chẳng biết may rủi như thế nào, cậu ấy cúi đầu nhìn đúng chỗ mình đứng, huhuhu, nhìn và sau đó cười, là cười T___________T. Thực sự gần lắm, mình chỉ cách cậu ấy có 3 bạn và khoảng cách từ cái hàng rào đến sân khấu, thậm chí nhìn rõ cả giọt mồ hôi rơi. Nghĩ lại thì có thể cái áo thì chỉ làm một phần thôi, chắc do một phần mình toàn hét I love you và đặc biệt là do nhìn cái mặt mình có vẻ như chỉ thiếu đường gắn tên lửa vào mông và bay lên sân khấu huhu. Sau đó,cậu ấy đứng đó và hát hết phần của mình, tiếp tục giật giật mấy cái và vẫn tiếp – tục – nhìn – xuống. Mấy bạn xung quanh mình điên dại hết cả, còn có bạn bị ngã khỏi ghế, mình thì đờ cmn ra rồi, tay cầm bomb còn giơ như cầm đuốc trên đầu vậy.
Đó là lần đầu tiên, mình cảm thấy tê dại như thế, khi lần đầu tiên được eye-contact với thần tượng, kể cả sau khi JungKook đã rời đi, mình vẫn đờ ra cả một lúc và không thể tin ánh mắt của cậu ấy đã từng lướt qua cái vẻ mặt thảnh thốt như thể vừa nhìn thấy thiên thạch chạm đất của mình. Cái cảm giác đột ngột mắt chạm mắt đó, JungKook với mình thực sự chẳng còn là Kookie mà mình vẫn thường hay gọi là Bé Thỏ Moe nữa, mà là một chàng trai, với những chuyển động mạnh mẽ và hút hồn.
Sau khi đêm diễn trôi qua và mình bắt đầu bị xao nhãng bởi bản tính thật của JungKook khi cậu ấy nhe răng cười lúc Jin bày trò ảo thuật bằng mấy tờ giấy dán băng dính lộn xộn, khi chào tạm biệt cuối cùng bị Jimin dùng cái gậy camera đánh vào mông như đánh golf và vẫy vẫy hai cái bàn tay, khi cậu ấy cúi đầu từ cái kinh khí cầu và nhìn toàn thể sân vận động trong đôi mắt tròn xoe long lanh, hay khi hai mắt cậu ấy bắt đầu đỏ hoe, thì đột nhiên mình cảm thấy cậu ấy thật kì lạ, một chút gì đó muốn lưu giữ tuổi hai mươi tươi đẹp của cậu ấy, một chút lại, muốn cậu ấy mau chóng trưởng thành.
JungKook, em làm tốt lắm, nuna lần sau gặp lại chắc chắn sẽ gọi em là ù pa nha, huhu.
———–
Một Giáng sinh vui vẻ và nhiều vitamin JungKook nhé mọi người.
Gửi tặng ad #Fra, người đã khiến #Mochi focus đúng chỗ =))
Nhật kí Wings Tour Final – 8-10-2017
Ảnh cre: CH+ ( vui lòng không đem ra ngoài)
#Mochi

Loading...