Có rất nhiều điều mình muốn nói, muốn chia sẻ cho mọi người về chuyến đi này của mình, mà giờ mình đã về, đặt chân đến Hà Nội rồi, mình vãn đang trong trạng thái đơ đơ hậu concert, muốn lên đây viết vài dòng.
Mình may mắn vì đã được ở gần Bangtan trong một thời gian ngắn ngủi, được trải qua quá nhiều cung bậc cảm xúc , từ lo lắng hồi hộp, vui vẻ cười đùa đến khóc như một con dở hơi bên cạnh những ARMY Hàn cứ liên tục hỏi liệu mình có bị làm sao không và ôm lấy mình. Cảm giác được hít cùng một bầu không khí cùng bảy chàng trai và những người con gái mặc dù xa lạ nhưng lại vô cùng gần gũi như vậy thực sự là một trải nghiệm quá sức ngọt ngào và may mắn.
Lần concert này mình đã quyết định phải đi hai đêm, sau khi nghe Spring Day vang lên ở MMAs, bởi mình thực sự muốn được nghe bài hát mà mình đã khắc cốt ghi tâm này. Mình thích Spring Day rất nhiều, và mình cũng đã từng khóc khi nghe bài hát này, mặc dù nó không phải là bài hát khiến mình đến với Bangtan hay đau lòng như 2!3!, Born Singer. Và thật may mắn, khi line up các bài hát thay đổi, nhưng Spring Day lại được chọn như một bài hát khép lại giai đoạn khó khăn vất vả của các cậu ấy, bài hát vỗ về những trái tim bị tổn thương , bài hát nói về sự an ủi đã nhận được từ tận đáy lòng.




Wings Final không hẳn thực sự là Wings, bởi vì các chàng trai đã gói gém cả chặng đường bốn năm gian khổ và nỗ lực cố gắng vào cùng một đêm diễn. Cảm giác khi đột nhiên Cypher 3 rồi Path, thậm chí có cả bài mình không thuộc, rồi đến Born Singer, mình đã thực sự ngỡ ngàng vì không tin được rằng mình có thể nghe chúng trực tiếp từ khoảng cách như vậy. Jimin nói Born Singer thực sự là một bài hát khó cất tiếng, thì mình thực sự thấy nó là một bài hát khó nghe, bởi vì ngay khi giọng Kook vang lên, cả zone của mình bật khóc toàn bộ, kể cả là ngày concert cuối cùng khi biết nó sắp vang lên.
Wings Tour Final là kỉ niệm đầu tiên của mình và các cậu ấy, câu chuyện về thời tiết âm 10 độ mình bị lạc chị Cá, câu chuyện về mình đã nhận ra Jhope đẹp trai đến nhường nào, JungKook đã nhìn cái áo len Jimin của mình ra sao hay câu chuyện về trái tim của TaeHyung và việc cả 7 người con trai ấy đã đứng gần mình như thế nào, mình sẽ từ từ kể cho mọi người nghe, bởi vì bây giờ nhắc lại, mình có thể bật khóc ngay lập tức. Mình đã tận hưởng chuyến đi này một cách trọn vẹn nhất, và mình đã mang một phần của Wings Final về và lưu giữ ở đây để tự nhủ rằng mình cần phải gặp các cậu ấy một lần nữa.
Bangtan của mình đã tỏa sáng ngay trước mắt mình, bằng xương bằng thịt, và mình đã được khóc cùng các cậu ấy.
—– 13/12/2017 —
Nhật kí Wings Final của Mochi

Loading...