Spring Day
Đêm diễn đầu tiên, một đêm diễn đầy cảm xúc.
Mình đã cố gắng quẩy hết mình và ghi nhớ tất cả, nhưng sau khi trải qua cái cảm giác các cậu ấy đột ngột xuất hiện trước mắt, cao lớn và gần như nuốt chửng lấy mình, thì mình chẳng còn nhớ gì hết …
Đoạn cuối của đêm diễn, mình không nhớ TaeHyung đã đi cùng xe với ai, xuất hiện từ phía bên mình đi ra, mình không nhớ khi họ hát Path, mình đã muốn quay lại khung cảnh đó và giơ lên hạ xuống điện thoại bao nhiêu lần, mình cũng không nhớ mình đã bắt đầu khóc khi nào khi mà trí nhớ về I need you và Born Singer cứ lẫn lộn, cũng không nhớ lúc họ nói chuyện cười đùa và chọc quê Yoongi khi cậu ấy mệt thở không ra hơi nhưng vẫn cố nói Loveyourself Her đạt 1.2 triệu bản là trước hay sau, hay lúc các cậu ấy nói mình không hiểu về biển bomb màu sắc khi mà tất cả giơ bomb lên và blutooth điều chỉnh màu sắc là đúng ý các cậu ấy hay không. Các mảng kí ức cứ rời rạc như thế , và mình thì không tài nào nhớ nổi.
Tất cả những gì còn đọng lại chỉ là cuộc trò chuyện cuối cùng trước khi Spring Day vang lên. Mình không biết tiếng Hàn, nhưng mình thấy TaeHyung lau nước mắt, đó là đêm duy nhất mình thấy cậu ấy phải dùng tay lau nước mắt thay vì cố gắng điều chỉnh cảm xúc cho giọt nước mắt không rơi. NamJoon cũng khóc thì phải, ai cũng nói rất nhiều và chân thành, chỉ là mình không hiểu được. Lúc các cậu ấy trò chuyện, lúc các cậu ấy nghẹn ngào, lúc các cậu ấy cúi chào, mình đều ở đó, và cảm nhận từ tận trong tâm gan. Mình đã cố không khóc, cố gắng nghe các cậu ấy nói từng lời từng lời và chỉ hiểu được câu nói “Chúng mình thực sự cảm ơn mọi người” mà thôi…




Nhưng cuối cùng, khoảnh khắc mình nhận ra Spring Day vang lên ngay từ giây đầu tiên, mình đã lại khóc, một cách thảm hại.
Spring Day là một bài hát, đã khiến mình chọn ở lại cùng với BangTan, sau khi mình trải qua một khoảng thời gian khó khăn. Nó là một bài hát hay, có ý nghĩa truyền tải từ lời bài hát đến vũ đạo, là lời an ủi cho bất kì trái tim nào còn mang thương tổn, là một bài hát mang theo một nỗi đau.
Có thể bởi vì mình đã ấn tượng mạnh với Spring Day khi tìm hiểu Bangtan với tư cách là một nhóm nhạc hiphop mạnh mẽ, nhưng chính vì ý nghĩa của Spring Day đã khiến mình thích nó nhiều đến như vậy. Bài hát này, khi lần đầu nghe, mình đã khóc, thậm chí khi chưa đọc lời dịch của bài hát, chỉ bởi vì ánh mắt của NamJoon, và bởi vì câu hát “Mình nhớ bạn” vang lên như tiếng vọng từ một bầu trời xanh thẳm trong vắt, xuyên thẳng vào tim.
Spring Day là bài hát mình muốn được xem tận mắt nhất, dù chỉ một lần trong đời. Lúc ở trong sân vận động, mình đã rất lo khi thấy line up các bài hát thay đổi và mình sợ mình sẽ không được nghe nó nữa. Và thật may mắn, khi nó được cất lên như một lời tạm biệt. Đêm đầu tiên, mình ngồi zone góc và thật khó có thể xem tất cả các thành viên nhảy tại sân khấu phụ, nhưng mình đã quyết định không nhìn màn hình và cố gắng nhoài người ra phía sau, chỉ để nhìn thấy bóng lưng của thành viên nào đó đứng ngoài cùng phía bên trái, hay bóng lưng TaeHyung thi thoảng xuất hiện trong tầm mắt.
Mình đã thực sự thưởng thức Spring Day bằng tất cả những gì mình có. Mấy phút ít ỏi trôi qua nhưng thực sự vô cùng đáng nhớ khi thậm chí không cần nhìn tổng thể mình vẫn có thể mường tượng trong đầu từng động tác vũ đạo mà mình đã xem cả trăm lần qua màn hình máy tính
Và, vào một ngày tất cả phủ một màu trắng như thế này, bạn hãy thử buông bỏ tất cả và nghe Spring Day, như cách mình nghe nó đêm qua, bằng cả tấm lòng.
Có một câu nói từ bộ phim mình yêu thích rằng: “Don’t pity the dead, pity the living”, và mình chọn lưu giữ những người đã khuất mà mình yêu thương trong bài hát này, và cùng Bangtan, đợi chờ vào một tương lai tốt đẹp.
Xin hãy yêu thương và cảm thông cho những người ở lại, và nói anh ấy đã làm rất tốt rồi.
#Mochi

Loading...