Fall in Jung HoSeok
Thật kì lạ khi thành viên đầu tiên mình nhớ đến của Wings Final, lại là HoSeok ,phải không?
Có rất nhiều rất nhiều người nói rằng, thực sự HoSeok ngoài đời đẹp trai hơn trong ảnh rất rất nhiều, và mình phải công nhận, cậu ấy rất đẹp trai,thực sự là vậy.
Mình nghĩ không hẳn là do máy ảnh có lỗi, chỉ đơn giản là khi gặp cậu ấy ngoài đời, khi được nhìn cậu ấy sinh động trước mắt, đó thực sự là một cảm giác như bị sét đánh vậy. Một bức ảnh sẽ ghi lại được một khoảnh khắc, và điểm khác biệt khi bạn gặp cậu ấy ngoài đời, là bạn sẽ nhìn thấy những bức ảnh nối tiếp nhau, hài hòa và rung động đến lạ. Và đó là cách mình fall-in Jung HoSeok .
Đêm diễn đầu tiên, HoSeok là người thứ 3 đi về phía mình (hình như là vậy). Lúc đó mình đang mải nhìn ngắm đôi chân dài và cái dáng lêu khêu như cái cột điện của NamJoon, rồi thì cậu ấy xuất hiện, với cái áo óng ánh màu trắng, và cái mũ chùm kín ngang mắt.




HoSeok trên sân khấu là J Hope – người nghệ sĩ đường phố bỏ qua tất cả vì đam mê với vũ đạo, người nghệ sĩ đã chọn học các rap và viết nhạc từ con số 0, chỉ để được đứng trên cái sân khấu chói lòa đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt. Cái khí chất mà cậu ấy toát ra, đó là khả năng có thể điều kiển người xem từ chính những chuyển động của cậu ấy. Cậu ấy đứng ở thềm sân khấu với những lọn tóc đỏ bết mồ hôi lấp ló qua khe mũ, vừa rap vừa cười, nụ cười khẩy và ánh mắt tràn đầy tự tin. Có thể hơi thái quá khi nói mình hô hấp theo nhịp chuyển động của cậu ấy, nhưng thực sự lúc cậu ấy xuất hiện, mình đã thở dốc và liên tục hét J-Hope, J-Hope mỗi khi cậu ấy chỉ tay, hay chỉ đơn giản là lượn người một cái theo nhạc.
Mình đã có suy nghĩ vội vã ngay lúc đó rằng: “ Ôi mk, JHope không phải bias của mày đâu, đm tại sao cậu ấy lại đẹp trai đến như vậy?? ” và suy nghĩ đó vẫn kéo dài cho đến tận khi mình viết mấy dòng này haha.
Mình không nhớ lúc JHope đứng đó thì Bangtan đang hát cái gì, chắc vì mải đấu tranh tư tưởng quá, đến lần thứ hai cậu ấy quay lại mình cũng không nhớ, vì cứ mải liên tục gào tên cậu ấy. Lần thứ hai quay lại , cậu ấy vẫn mặc một chiếc áo óng ánh màu bạc, tóc đỏ hớt mái, mồ hôi nhễ nhại tuôn từ hai bên thái dương, một tay cầm mic che nhân trung, một tay chỉ lên chỉ xuống như kiểu bắn đạn vào tim, và mình thì đắm chìm vào cậu ấy toàn bộ.
Mình đã đếm được tất cả 3 lần cậu ấy nhìn xuống zone của mình, bao gồm cả một lần cậu ấy đi xe ra cho phần Encode, và nụ cười của J-Hope, thực sự là một nụ cười mang đầy hi vọng.
Và thêm nữa, nếu như không nhắc đến Mama như một Stage solo mình thích nhất, thì quả là phí phạm. Cả hai đêm, từ hai góc nhìn khác nhau, HoSoek thực sự khiến mình bất ngờ vì khả năng thay đổi cảm xúc của cậu ấy. Trước đây mình thương HoSeok vì cách cậu ấy luôn tỏ ra lạc quan và vui vẻ, và không để ý nhiều đến việc các thành viên nói rằng cậu ấy rất đáng sợ khi ở ngoài đời thật. Nhưng sau khi đi về, phải nói là ngay từ giây đầu tiên gặp cậu ấy, cái khí chất cưỡng chế người khác của cậu ấy thực sự không thể đùa được, mặc dù cậu ấy cố gắng act dễ thương trong Mama đoạn đầu tiên, nhưng mình thì hoàn toàn cảm thấy nhỏ bé và tê liệt khi cậu ấy đứng cạnh cái mic đứng, cất tiếng hát giữa một sân khấu tối om và yên tĩnh, với nụ cười tự hào. Đó thực sự là khoảnh khắc ấn tượng nhất đối với mình.
Mình đã suy nghĩ rất nhiều về việc, đêm diễn đầu tiên, đoạn chào tạm biệt cuối cùng, khi cậu ấy bước đến đầu tiên và ngồi xổm vẫy tay với bọn mình ở khoảng cách gần, trong khi TaeHyung đứng ngay sau cậu ấy và mình thì hét J Hope như một phản xạ có điều kiện. Mình đã cảm thấy tội lỗi ngay sau đó và bắt đầu mất bình tĩnh giơ điện thoại lên và bắt đầu gào TaeHyung TaeHyung~~, đó thực sự là một điều đáng suy ngẫm:’(
Nếu có cơ hội gặp được J Hope và bị trúng tiếng sét với cậu ấy, thì đừng cảm thấy kì lạ, bởi vì có rất nhiều rất nhiều người giống bạn rồi đó.
#Mochi
Ảnh Cre: MINIHOPE

Loading...