Xin chào, đây là ad #Mèo 🙂 nghe không quen lắm phải không ^.^ vì bà Mèo ko mấy khi post gì lên blog ngoài chuyện đi nhắc các bà ads khác nhớ ký tên đâu :))
Hôm nay Mèo trồi lên đây để hưởng ứng hashtag #BTSIsNotYourAverageBoyband của #Mochi 🙂
Mèo kết hôn năm 25 tuổi, mới bước sang tuổi 29 vài ngày gần đây và li thân được hơn 2 năm, thủ tục li dị đang được hoàn tất :). Kết hôn được hơn 1 năm rưỡi thì chồng cũ bồ bịch bên ngoài, Mèo đã loay hoay nửa năm tìm cách cứu vãn, vì Mèo nghĩ ai cũng biết, đối với 1 người phụ nữ, chuyện hôn nhân và người chồng của mình quan trọng đến thế nào. Tuy nhiên, nửa năm cố gắng ấy không mang lại kết quả nên Mèo quyết định buông tay. 6 tháng đó cũng ko dễ dàng gì đối với Mèo, địa ngục, hẳn là chẳn tốt đẹp hơn bao nhiêu. À chắc mọi người vẫn chưa thấy Bangtan ở đâu trong câu chuyện này ha ^^. Bangtan là nhân tố thật sự rất quan trọng ý ^^
Mèo thương chồng nhiều lắm nên quyết định buông tay là hết sức khó khăn. Còn cả Bố Mẹ của Mèo là người rất truyền thống, chuyện li hôn thế này là một cú shock đối với họ, Mẹ của Mèo lại ko chịu được xúc động mạnh, nên Mèo đã cân nhắc rất lâu. Trong khi loay hoay quá lâu trong mớ suy nghĩ buông hay không, em gái cho Mèo nghe nhạc của Bangtan an ủi 🙂



Trong những ngày vật vã Mèo đã nghe và đọc sub… Fire, Young Forever, Dope, Save Me…., sau đó bắt đầu tò mò tìm stage xem, và sau khi nghe RM chia sẻ xong trên stage HYYH, Mèo đã đủ can đảm buông bỏ và dọn khỏi căn nhà đó 🙂
RM nói ” HYYH không phải chỉ có những khoảnh khắc vui vẻ, nó còn là những bước ngoặc làm thay đổi cuộc đời mỗi người, nếu chúng ta biết chấp nhận và nhìn nó khác đi, nó cũng sẽ trở thành HYYH của mỗi người…”.
Mèo nhớ Mèo đã khóc như 1 đứa con nít, khóc rất to… vì bản thân biết phải buông bỏ nhưng chưa có đủ can đảm, vì tình cảm dành cho người đó quá nhiều nên không dám đối diện, Mèo nghĩ mất người đó là Mèo mất tất cả, do vậy, mãi không chịu buông… Lời RM thật sự như 1 cú huých, 1 cú huých nhẹ nhàng thôi nhưng nó như “đả thông” tất cả những gì còn vướng mắc trong lòng, và không hiểu sao nhưng khi nghe những lời đó, Mèo có cảm giác như được an ủi vậy, kiểu như”… bạn sẽ không sao đâu, cuộc sống còn phía trước, nhiều thứ tuyệt vời hơn đang chờ sau khi bạn bước qua được ngã rẽ này…”.
Ngay tháng đó, Mèo đã về nhà nói chuyện nghiêm túc với Bố Mẹ về những chuyện trong nửa năm qua. Bất ngờ là Bố Mẹ ra lệnh phải dọn ra khỏi nhà đó ngay sau khi quay lại Hồ Chí Minh, Bố Mẹ nói “Điều duy nhất Bố Mẹ mong muốn là con có cuộc sống hạnh phúc, chứ ko phải có Chồng”.
Những bài hát của Bangtan đã cổ vũ cho Mèo rất nhiều, cách sống và tính cách của bọn trẻ đã làm cho Mèo thay đổi thái độ sống. Khi Mèo ngồi khóc lóc rầu rĩ buồn bã vì 1 người không ra gì, thì bọn trẻ đang từng ngày chiến đấu với dư luận, với anti, với khó khăn để có thể theo đuổi ước mơ của mình. Nhiệt huyết của Bangtan đã mang lại cho Mèo cái “lửa” đã tắt từ lâu, tiếp tục những thứ Mèo từ bỏ khi quyết định kết hôn.
Thật sự không câu chữ nào có thể nói hết sự biết ơn của Mèo đv bọn trẻ. Mèo tự nói với bản thân phải đến concert ít nhất 1 lần, hét lên với bọn trẻ, mặc kệ bọn nhỏ có nghe hay không, 1 lời cảm ơn.
Cảm ơn vì đã tìm thấy nhau, cảm ơn vì đã không bỏ cuộc, cảm ơn vì đã theo đuổi ước mơ đến cùng, để tất cả những thứ đó trở thành động lực và cổ vũ của rất nhiều người, trong đó có Mèo.
Bangtan hay nói Army đã làm rất nhiều điều cho họ, nhưng họ không hề biết hết những điều kỳ diệu họ đã làm cho Army.
Cảm ơn các em, HYYH của nuna 🙂 và tự cảm thấy may mắn khi 28 năm chưa bao giờ có khái niệm idol nhưng giờ đây đang stand 1 gia đình tuyệt vời như mấy đứa <3.
“Không quan trọng là bao lâu, mà là thời điểm”, Mèo không đi cùng họ từ đầu, nhưng sẽ cố gắng đi với họ đến tận cùng thế giới <3!
PS: cảm ơn Mochi đã tạo cảm hứng cho con mụ lười viết nói ra đc những lời này

Loading...