MỘT VÀI THÔNG TIN TRƯỚC KHI BẮT ĐẦU

Khi mới bắt đầu hành trình của mình với Bangtan, tôi đã say đắm Vocal line, đặc biệt là Jimin. Tôi gần như đã bỏ quên Rap Line, mặc dù tôi là fan của dòng nhạc Hip-Hop và Rap (dù cũng không phải là fan cứng). Nhưng rồi sau khi Suga khiến tôi giác ngộ bằng “Chất SUGA” của cậu ấy, Rap Line bắt đầu chiếm cứ tâm trí của tôi. Điều này không có nghĩa là tôi không quan tâm tới Vocal Line nữa, chỉ là Rap Line đã thành công giành được rất nhiều sự quan tâm và thán phục từ tôi.

Nhiều tới nỗi tôi đã quyết định đọc cả lịch sử về rap. (Tôi biết Wikipedia không phải là nguồn đáng tin cậy nhất nhưng đó là nơi tôi bắt đầu nên bạn cũng có thể thử xem). Rap là một phong cách âm nhạc thịnh hành những năm 70 và vẫn còn được duy trì trong văn hóa nhạc pop ngày nay, nhưng lịch sử của nó đã bắt đầu từ những thế kỉ trước, khi mà những người du mục hay những người kể chuyện xướng lên câu chuyện của họ trên giai điệu từ nhạc cụ.

Rap thường được phân thành ba yếu tố chính: content (nội dung những điều muốn truyền tải), flow (nhịp, vần), và delivery (phong cách truyền tải bằng ngữ điệu và tông giọng). Rap khác với nghệ thuật văn thơ ở chỗ nó thường được biểu diễn trên nền một giai điệu nào đó.

“Rap” là có nghĩa gốc là “tấn công”, tuy nhiên vào những năm 60, nó được tiếp nhận và phổ biến như một từ lóng mang nghĩa “trò chuyện” hay “nói chuyện một cách thoải mái”. Có nhiều người định nghĩa nhầm rap là viết tắt của “rhythm and poetry” (nghĩa là “nhịp điệu và chất thơ”), sự nhầm lẫn mà chính tôi cũng mắc phải trước khi tìm hiểu về chủ đề rap và hip-hop (Thông cảm! Tôi chẳng phải chuyên gia). Tuy nhiên, để nói về Rap Line của Bantan, tôi vẫn sẽ dùng định nghĩa này để phân tích sự tuyệt vời của SUGA, RM và j-hope khi họ cùng hoạt động trong một nhóm.

Ngoài ra, tôi cũng thực sự tin rằng rap là một sự hòa trộn giữa nhịp điệu và thi phú. Chất thơ trong rap thể hiện rõ trong việc sử dụng ngôn từ một cách sắc sảo và có hiệu quả. Còn giai điệu làm nền cho phần lời rap chính là công cụ để kiểm soát nhịp điệu của người biểu diễn. Vậy sau đây, tôi sẽ dùng khái niệm “Nhịp điệu và chất thơ” để chỉ ra tại sao tôi cho rằng Rap Line của BTS là một đội ấn tượng.

NHỊP ĐIỆU

Nếu như bạn tìm kiếm “định nghĩa về nhịp điệu” bằng Google, kết quả sẽ cho thấy nhịp điệu chính là công cụ để một người kiểm soát phương thức nhả âm thanh của mình. Tôi 100% tin rằng Hoseok (tên thật của j-hope) chính là hiện thân của nhịp điệu, nó bộc lộ trong cả vũ đạo lẫn phần rap của cậu ấy. Khi lắng nghe mixtape của cậu ấy (Hope World),bạn có thể thấy nó là sự kết hợp của nhiều thể loại, nhưng tổng thể thì nó chính là một cú hit. Tại sao ư? Bởi j-hope sở hữu khả năng sắp đặt từ ngữ theo một công thức khiến cho bạn muốn bật dậy nhảy múa và chuyển động theo âm nhạc của cậu ấy.

Trong những bài hát của BTS, j-hope thể hiện khả năng kì diệu khi có thể làm sôi động cả bài hát với những đoạn adlibs (ứng khẩu ngẫu hứng khiến cho bài hát trở nên sôi động hơn) của cậu ấy. Ví dụ, “Cypher 4” là ca khúc có nhiều adlib của cả Yunki (SUGA) và j-hope. Tuy nhiên, có thể thấy j-hope là người adlib gần như xuyên suốt bài hát ngoại trừ phần rap của cậu ấy. Trong khi Yunki thường thêm một vài câu “Ah-ha’s”, j-hope hay phát ra đa dạng các loại âm thanh và adlib khiến cho bài hát luôn mạnh mẽ. Và trong phần trình diễn live của “BTS Cypher 4”, ở khoảng 2 phút 08 giây, j-hope rap tới đoạn sau:

“굶주린 놈들은 / 내 총알받이나 해곱게 / 접해 / 내 멋대로 / 도배된무대로 / 연행 / 다 결백 (okay)But / 만족 못해 / 절대 / 여기에나 올라 / 저 위에 / 높게 높게 높게”

Tôi đã chia nó thành từng cụm bằng dấu / theo cách cậu ấy rap, nhịp điệu của cậu ấy nhảy từ tiếng 에 (-eh) ở cuối mỗi từ đằng trước sang từ tiếp theo. Chỉ cần nghe một đoạn này thôi và bạn có thể cảm nhận được sức mạnh nằm trong flow– cách truyền tải và nhịp điệu của cậu ấy.

CHẤT THƠ

Namjoon (RM) là một bậc thầy về chất thơ của Rap Line và của cả BTS. Trong bài phỏng vấn  Most Beautiful Moment of Life, RM đã khẳng định một trong những ước mơ nghiêm túc nhất về nghề nghiệp trong tương lai của cậu ấy là trở thành một nhà thơ và nhà văn. Lắng nghe phần lời mà cậu ấy viết trong phần lớn các bài hát của BTS, trong mixtape cá nhân (RM), những phát ngôn và thậm chí là những tác phẩm trước khi ra mắt của cậu ấy, có thể thấy rõ ràng RM sử dụng ngôn từ làm vũ khí của mình. Khi chúng ta nghe bất cứ bài Cypher nào, khi cậu ấy rap cùng các thành viên rapper khác, phần rap của RM luôn có ngôn từ hoa mỹ nhất, và cậu ấy sử dụng phép ẩn dụ và trích dẫn, châm ngôn nhiều hơn so với SUGA và j-hope. Trong bài rap mới nhất mà nhóm phát hành, “”  (Ddaeng), RM đã xoáy hater, sử dụng cách nói lắp trong một đoạn:

“Không có gì là uh- nực cười cả
Kể cả tao có n-n-nói lắp
Tao m-mong chúng mày hiểu rằng
Tao ăn nói  th-th-thiếu sót
Nh-nhưng tao vẫn cố nói cho đúng dù miệng tao v-v-vẫn cứ vấp
Vì tao th-th-thích th-th-thích thế”

Theo như bản dịch và phân tích lời bài hát này (link), phần rap của RM được dựa trên một câu ngạn ngữ tiếng Hàn có ý nghĩa: “Dù nói lắp cũng phải nói sự thật.” Như thể cậu ấy đang nhắn hater của mình rằng họ đang phun ra những lời dối trá nếu dám phủ nhận kĩ năng và những nỗ lực của các rapper Bangtan và chính bọn họ nên nhìn lại thực tại thay vì nói khống mọi thứ lên như vậy. Sau đó, cậu ấy cũng ám chỉ những kẻ “anh hùng bàn phím” với hình ảnh con ếch trong cái giếng, lại dựa trên một thành ngữ tiếng Hàn chỉ một con ếch chưa từng nhìn thấy thế giới rộng lớn, mà cho rằng cái giếng của nó chính là cả thế giới.

VÀ:

Trong quá trình hình thành Bangtan và sự phát triển của SUGA ở Big Hit Entertainment, SUGA vốn định hoạt động phía sau sân khấu với tư cách là nhà sản xuất của công ty. Phước lành của chúng ta là, cậu ấy giờ đây đã trở thành một trong bảy thành viên làm nên BTS của ngày hôm nay. Lí do tôi để phần nói về SUGA ở cuối và dưới tiêu đề “VÀ” này là bởi cậu ấy chính là một rapper và là một người trình diễn sở hữu sự cân bằng giữa cả hai yếu tố, nhịp điệu và lời lẽ trong rap. Quay trở lại ví dụ về Cypher, xem xét “Cypher Pt 2: Triptych“, đặc biệt là trong phiên bản yêu thích nhất của tôi, màn biểu diễn tại All Force One vào ngày 20 tháng 9 năm 2015. (Link phía trên là fancam của SUGA, là minh họa rõ nhất cho phần dưới đây.)

Trong màn biểu diễn này, chúng ta có thể thấy j-hope và RM thể hiện những lợi thế của họ: j-hope dẫn dắt bài hát với nhịp điệu của cậu ấy, không chỉ bằng lời rap và adlib mà còn bằng cả đoạn hook giữa mỗi đoạn rap nữa. Trong khi đó, phần rap của RM tỏa sáng bởi những quả “bomb” và “ngọn lửa” hừng hực tỏa ra từ lời rap. Cậu ấy sử dụng hàng tá những liên hệ, phép ẩn dụ, phép so sánh và các từ tượng thanh. Nhưng tới phần của SUGA, chúng ta có thể thấy cách cậu ấy điều khiển cả hai yếu tố trên. cậu ấy chuyển tone giọng rất nhiều lần (ví dụ từ ở đoạn 3:10 và đoạn 3:35) trong phần rap, và thậm chí còn speed rapping (rap siêu nhanh)  (4:11), cả hai lối rap này đều truyền tải hiệu ứng có ảnh hưởng tượng tự như kĩ năng nhịp điệu của j-hope. Về phần lời, cậu ấy đã cho ra những câu xúc phạm hài hước, và mặc dù chúng chẳng văn vẻ như lời của RM, lời rap của cậu ấy không hề nhàm chán chút nào. Ví dụ:

“Nếu mày nghĩ rằng có chống lưng khiến cho mày trở nên quyền lực thì tao mong mày sẽ hạ mic xuống.
Nếu tao là mặt trời thì ,mày chính là mặt trăng, vì khi anh đây tiến lên, mày là đứa phải lặn mất
Mấy thằng hip-hop mặc đồ hiệu chúng mày, xuống khỏi cái bong bóng xà phòng đấy đi”

Và phần yêu thích của tôi:

“Giống như bố mẹ mày, tao rất đau lòng mỗi khi nhìn cái bản mặt của mày”

(LOL)
Tất nhiên, những gì tôi nói ở đây rằng SUGA có khả năng kiểm soát của hai yếu tố này không có nghĩa cậu ấy là rapper tốt nhất Bangtan. Chỉ là cậu ấy có khả năng cân bằng mọi thứ, tạo ra chất rap riêng của chính cậu ấy, cũng như j-hope và RM vậy. Tôi yêu từng cá nhân họ và yêu cả khi họ hòa làm một. Và cũng giống như định nghĩa chúng ta đã thảo luận từ đầu, “nhịp điệu và chất thơ” cùng nhau hòa thành giai điệu. Cũng giống như vậy, Rap Line của Bangtan tạo ra một sức mạnh kinh khủng bằng hòa âm của chính họ.

Reddit

Bình luận

・Cám ơn bài viết của bạn! Tôi cũng yêu cái cách từng thành viên của Rap Line mang lại cho khán giả “đặc sản” của mình. Họ khác nhau trong chính cách tiếp cận âm nhạc của chính mình.

Như khi họ rap diss, tôi luôn tưởng tượng  ra cảnh Hobi đang nhảy nhót quanh hater, chọc ghẹo và khiêu khích họ, hay mỉa mai thương hại và giả đò an ủi. Còn Yoongi thì kiểu diss thẳng mặt “fu*k you, chúng mày chẳng làm gì được anh cả, và đây là lí do tại sao”, và RM thì phân tích hater từ một một góc nào đó, cho bọn họ biết chính xác họ sai ở đâu.

>Tôi yêu kiểu liên tưởng này. Vì nó cho thấy kiểu rap của họ đặc trưng và mang đậm phong cách cá nhân của từng người tới nỗi bạn có thể thực sự tưởng tượng ra hình ảnh của từng người như vậy! Quá là đỉnh

>Tôi đã đọc ở đâu đó rằng rap diss của Namjoon khiến cho người bị diss cảm thấy bản thân thật ngu ngốc. Lời lẽ của cậu ấy khiến cho bạn phải xem lại, phân tích những câu chữ ấy và rồi tìm hiểu sự tinh tế ẩn chứa trong đó để rồi nhận ra rằng, đúng thế, bạn đúng là ngu thật. Thêm nữa, tôi nghĩ rằng flow rap của cậu ấy khác biệt và độc đáo tới nỗi nó khiến cậu ấy trở thành duy nhất trong kpop.

・Phần của Yoongi luôn tràn đầy nhiệt huyết và sâu sắc, tới nỗi tôi luôn phải dính chặt lấy tai nghe và tôi hiểu được cậu ấy đang muốn nói gì mà chẳng cần đọc lời. Lời của cậu ấy sâu sắc tới mức đó đấy.

Còn Hobi luôn khiến tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Kể cả khi hát về những điều buồn bã thì cậu ấy vẫn luôn khiến tôi nở nụ cười, mixtape của cậu ấy chính là list nhạc khi tập gym của tôi. Tôi yêu chúng rất nhiều. Phần lời của cậu ấy trong Magic Shop cũng là đoạn yêu thích của tôi. Tôi nghĩ rằng cái cách mà cả ba người làm việc với nhau, hoàn thiện lẫn nhau chính là lí do họ là tổ hợp tuyệt vời nhất.

UMMMM. Bạn chắc hẳn đã tìm hiểu rất nhiều để viết bài này nhỉ. WOW. Cám ơn nhiều lắm! Bias của tôi là RM nhưng tất nhiên là tôi yêu cả Rap Line và Vocal Line… nhưng tôi thực sự rất hạnh phúc khi có người như bạn phân tích một cách kĩ lưỡng như thế này.

Cá nhân tôi yêu tính nhạc trong lời rap của j-hope (mixtape của cậu ấy thể hiện rõ điều này, cậu ấy có thể chuyển đổi một cách tự nhiên giữa hát và rap TRONG KHI ĐANG NHẢY, thực sự là một golden hyung), trong khi đó, giọng rap thô, mãnh liệt của Suga và phần lời ấn tượng của cậu ấy thực sự có thể san bằng tất cả, và RM chính là một cậu trai đa tài sở hữu đa dạng phong cách sản xuất nhạc và rap, đấy là còn chưa kể tới việc tôi luôn phải đọc đi đọc lại lời cậu ấy viết bởi nó mang quá nhiều lớp nghĩa. Ước gì tôi hiểu tiếng Hàn!!!

Tôi thực sự rất yêu RM, Suga, j-hope và tôi hạnh phúc khi họ hợp tác, hỗ trợ nhau tốt như vậy. Tôi cũng nghĩ rằng họ đang dần giúp nhau tiến bộ qua việc rap cùng nhau nữa.

・“Trong những bài hát của BTS, j-hope thể hiện khả năng kì lạ, làm sôi động cả bài hát với những đoạn adlib (thêm vào những âm thanh khiến cho bài hát trở nên sôi động hơn) của cậu ấy.” (Trích dẫn trên bài)

Namjoon cũng từng nói như vậy. (Tôi vừa xem Vlive Behind Wings tối qua và bạn có thể tìm đoạn đó trong vlive này.) j-hope thực sự rất giỏi trong việc tạo ra những giai điệu xuất sắc và thêm vào những adlib phù hợp khiến cho bài hát hay hơn.

Thêm thông tin cho những ai không có thời gian để xem hết 40’ nói về th Wings của Namjoon, j-hope chính là người tạo ra giai điệu cho đoạn tiền điệp khúc (đoạn “It’s my truth~”) và đoạn nối (bridge) (“wide awake wide awake don’t cry~”) cho bài Awake của Jin. Nó cũng là một ca khúc đặc biệt vì gần như tất cả nhà sản xuất của BigHit đã tham gia vào việc sản xuất, đúng là tác phẩm của tình yêu.

Hơi ngoài lề, nhưng tôi cũng yêu cái cách Rap Line tham gia vào phần lớn âm nhạc của BTS, việc này cũng ảnh hưởng lên Vocal Line một cách chậm rãi nhưng chắc chắn.

Về phần lời, cậu ấy đã cho ra những câu xúc phạm hài hước, và mặc dù chúng chẳng văn vẻ như lời của RM, lời rap của cậu ấy không hề nhàm chán chút nào. “

Suga… cậu ấy chắc chắn không hề thường chút nào, cậu ấy luôn sắc sảo và vào thẳng vấn đề rồi xuyên suốt tất cả. Phần rap của cậu ấy giống như những quả bomb đầy cảm xúc, chuẩn xác, và biết chính xác chúng nên đáp xuống chỗ nào. Đây là cách tôi chọn để miêu tả họ.

・Bài viết của bạn thật tuyệt vời ! Tôi hoàn toàn đồng ý với những luận điểm về từng rapper. Ngoài ra, tôi cũng thích đọc những comment nói về việc một số người từng không thích hip-hop hay rap nhất nhưng rồi BTS thay đổi điều đó. Tôi cũng chẳng phải chuyên gia về thể loại này nhưng tôi đã thích hip-hop từ khoảng thời trung học (tầm 18 năm trước lol) và tôi thực sự rất thán phục những rapper có phần lời tuyệt vời và mang thông điệp trong lời hát của họ. Mọi người đều có thể viết loại nhạc chơi trong tiệc tùng, nhưng để chấp nhận khó khăn, phản ánh những tổn thương, lên án những bất công và truyền cảm hứng cho người khác thông qua âm nhạc là một điều đáng ngưỡng mộ hơn nhiều đối với tôi. Tất nhiên, nếu beat hay giai điệu đủ hay, đôi khi tôi có thể bỏ qua phần lời, nhưng tôi luôn cảm thấy khó chịu khi mọi người hoàn toàn chối bỏ nhạc hip-hop bởi tất cả những bài họ biết đến hoặc được nghe đều về tiền bạc, ma túy, và phụ nữ. Còn có rất nhiều thứ khác trong hip-hop! Tôi là người Mỹ và thật thú vị khi nhiều người (đặc biệt là những người không hiểu tiếng Hàn) cuối cùng cũng đã cởi mở hơn với hip-hop sau khi họ nghe các rapper rap bằng tiếng Hàn. Đây chính là sức mạnh và cũng là minh chứng cho sự tuyệt đỉnh của Rap Line.

Hip-hop là cách mà người Mỹ đáp trả lại sự bất công và khẩn thiết yêu cầu thay đổi. Đó là nguồn gốc của thể loại âm nhạc này và tôi yêu cách Bangtan đã tiếp cận nó bằng chính cách đó! Tôi hoàn toàn đồng ý rằng nó thật mới lạ, khác biệt hoàn toàn so với chính các rapper người Mỹ đã đánh mất gốc rễ hip-hop và đi rap về đời sống tiệc tùng của họ. Tôi cho rằng thông điệp mà BTS truyền tải chính là lí do khiến cho họ có thể bước chân vào các bảng xếp hạng âm nhạc của Mỹ. KHông phải chỉ bởi vì họ đẹp trai, mà bởi họ có gì đó để lên tiếng. Và cái chính ở đây, thứ mọi người muốn không chỉ là nghe nhạc suông, mà họ muốn nghe và cảm thấy được lắng nghe, Bangtan đã làm hiệu quả cả hai việc này.

Cr: u/princessdootdoot
Viettrans: PhạmDung@nunabts.com



Loading...