Tôi thường nghĩ về việc, tại sao tôi lại ở đây, sau 8,9 năm chẳng mặn mà với Kpop và rồi trở lại ở tuổi 23. Nói thì có vẻ lớn, chứ thực ra tôi cũng chỉ bằng tuổi 2 cậu em áp út của Bangtan, và đang ở độ tuổi đúng đắn nhất của một người hâm mộ, đủ lớn để có thể tiếp nhận thông tin đúng đắn và có một chút tiền để thỏa sức fangirl, nhưng cũng đủ “nhỏ” để chiến đấu và hứng thú với việc cố gắng nâng hạng thành tích cho idol.
Tôi đã từng trải qua vài năm, ở cái tuổi 14 15, theo chân một nhóm Kpop gen 2, cái thời mà còn 360kpop với máy tính để bàn là một điều xa xỉ ấy, cái thời mà idols bạn bị ngộ độc cả 2 3 năm mới đọc được rồi đi khóc bù lu bù loa. Hồi đó, tôi còn bé tí, yêu thương giành dụm từ vài đồng tiền lẻ ông bà cho và mấy trang báo cắt nham nhở hay mấy tấm ảnh in trộm bằng tiền mừng tuổi. Tôi đã từng nghĩ tình yêu đầu ấy sẽ mãi mãi ở đây với tôi, rồi thì họ tách ra và tôi đã bị sốc và thù hằn Kpop rất nhiều năm về sau.
Tôi cố gắng tìm hiểu xem ai sai ai đúng, vẫn hằng ngày lên tìm kiếm bias mình trong vô vọng , fandom mà tôi tự hào chia năm xẻ bảy, người khác thì kiên cường tiếp tục từng ấy năm, còn tôi ôm lấy bias, quyết định dừng lại.
Trong những năm tháng đó, tôi đã lang thang ở một vài nơi, cũng đã đi gặp bias với kí ức kinh hoàng ngủ sân bay lúc 1h đêm, cũng từng tham gia fandom Trung và in sách nữa, nhưng rồi mọi thứ cứ trôi tuột đi bởi học hành, gia đình rồi việc làm, và tôi, về căn bản là dần cảm thấy nhạt nhòa.


Ở cái tuổi bấp bênh nhất của tuổi trẻ, việc học hành và cố gắng trở thành một người có ích trở nên khó khăn hơn tôi nghĩ. Tôi cố gắng kéo điểm ở trường Đại học, cố gắng kiếm lấy một công việc thực tập tàm tạm, cũng hối hận vì từng chểnh mảng học hành và cắm đầu vào học. Nhưng rồi, mọi thứ cứ khó khăn một cách kì cục, khi mà kéo điểm còn 0.15 thì lên bằng giỏi hay đi thực tập thì số dự án tôi nhận được chỉ là 2 cho 4 tháng dòng dã.
Rồi tôi tốt nghiệp, haha, và chìm nghỉm trong những tháng ngày đi phỏng vấn rồi bị đánh trượt rồi lại phỏng vấn. Suốt ba tháng, rảnh rỗi và mất phương hướng, nông nổi và buồn chán, ngày ngày ngồi trên mạng xem phim, lướt qua Kim Taehyung trong Hwarang, ấn tượng rồi để đấy.
Cho đến khi tôi đọc vietsub Young Forever.
Cái gì cũng có thời điểm cả thôi, Bangtan cũng chẳng phải là người duy nhất hát về tuổi trẻ, cũng chẳng phải tôi chưa từng đọc mấy cái bài viết về tuổi trẻ khó khăn và vươn lên. Ừ đấy, thế giới ngoài kia có đầy rẫy những ca từ hoa mĩ về tuổi trẻ, về thanh xuân, hay về ý chí kiên cường, não tôi lại đi ngưng trệ khi đọc về sân khấu trống trải lúc hạ màn của người ca sĩ trẻ bị cảm xúc bủa vây. Tôi bị ấn tượng bởi hình ảnh mê cung và câu hát: “Nhưng tôi hạnh phúc về tôi của ngày hôm nay”.
Lời hoa mĩ thì nói dễ, nhưng chạm vào lòng người thì lại là chuyện khác. Tôi biết mà, vì tôi hay lải nhải mấy câu vô nghĩa khi tôi buồn và cảm thấy trống trải. Nhưng tôi đã bị ấn tượng, bởi cái khung cảnh như thể đó là thiên đường cuối cùng của những chàng trai, bởi cái cảm giác cô đơn mà các cậu ấy đem lại, và bởi vì sự trống rỗng trong tâm hồn của một người trẻ.
Khi tôi nghe Young forever, tôi chỉ cảm nhận giai điệu ám ảnh với những tiếng thumb trầm, giọng rap đều đều day dứt của rap-line, hay tiếng ngân nga mơ hồ của vocal line. Tôi đâu có biết mấy cái Theory , Hoa Dạng niên hoa hay cái tên Bangtan Sonyeontan đâu. Tôi cũng cố chẳng quan tâm, đơn cử bởi vì ngã xe một lần thì người ta sợ lên xe lần nữa. Âm nhạc quan trọng lắm nhưng cũng chỉ là một phần thôi. Tôi sợ khi nếu ngoan cố giành tình cảm cho thêm một ai đó, và họ lại không đáp ứng được tình cảm mà tôi bỏ ra.
Nhưng rồi đấy, bạn chẳng bao giờ thắng được sự tò mò, khi bạn thấy một nhóm nhạc bắt đầu bằng mấy cái áo hiphop màu mè và những đôi mắt đen sậm hầm hố hát về Giấc mơ, về ý muốn đạp đổ cái thế giới lồng kính, về cái thìa vàng và bọn đú bẩn, về cái sự thù hằn người ta đổ lên vai những chàng trai trẻ dám khiêu chiến với định kiến xã hội, lại trở nên đơn độc và hát về thứ tình yêu đau đớn, về sai lầm tuổi trẻ, và những thứ đó cứ cuộn lên với nhau thật rùng mình.
Tôi cảm thấy âm nhạc của Bangtan giống như một dòng chảy truyền đạt, phản ánh chính xác sự phát triển của cả nhóm, nhưng cũng bao hàm ẩn sâu sự tồn tại của chính từng thành viên. Tôi thấy ý thơ của Namjoon đặt trong từng lời bài hát cậu ấy viết, thấy sự bất cần và mạnh mẽ trong giai điệu của Yoongi, thấy sự khát vọng vươn lên của Hoseok , sự dịu dàng của Jin hay sự cố gắng của Jimin, thêm cả sự nhẹ nhàng sâu lắng của Jungkook và V trong các bản tình ca. Họ đã tham gia vào hầu hết các bài hát, đó là lý do họ hiện hữu như thể đó chính là câu chuyện của mình.
Họ bắt đầu với một lời tuyên chiến, và rồi nói rằng chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi.
Họ khiến chúng ta thức tỉnh sau những giấc ngủ mê, và rồi xoa dịu sự thật đó bằng niềm tin vào tương lai tươi đẹp




Họ nói chúng ta có thể vấp ngã, nhưng việc đầu tiên là đứng lên mà chạy, dù có phải bò thì cũng cứ phải tiến lên.
Họ cho chúng ta thấy cả một giai đoạn xám xịt vì vấp ngã của tuổi trẻ, và rồi kết thúc nó bằng sự bùng nổ từ định mệnh an bài.
Thay vì nói chúng ta là ly rượu vang trắng óng ánh và quý hiếm cần nâng niu trên tay, họ nói, chúng tôi không sao hết và hãy xóa những kí ức đau buồn ấy đi.
Tôi còn nhớ tôi đã bị ấn tượng rất mạnh bởi No more dream và Never mind trong giai đoạn đầu, giống như bị đánh, tôi nghĩ vậy. Tôi thuộc cả tiếng ho của Yoongi và câu hát: “Đời còn lắm chông gai, thế nên đứng dậy mà đương đầu đi” hay trong lúc lơ đễnh, tôi lại tự hỏi “Giấc mơ của tôi là gì”. Những ca từ này đã tác động đến tôi, theo nhiều cách, kể cả những phép ẩn dụ nói về cái thế giới ầm ĩ trong im lặng của Always hay chỉ đơn giản là câu hát “Bạn sẽ ổn thôi” của 2! 3!…. Và tôi, như thể đã hút trọn tất cả điều đó.
Rồi, tôi từ bỏ, cái gọi là khuôn phép. Tôi cố gắng nhìn nhận mọi việc, theo một cách tích cực và cố gắng không đổ một lọ mực đen lên tương lai sắp tới khi chưa tự đương đầu. Tôi bắt đầu nói lên chính kiến thay vì tiếp tục im lặng. Tôi bắt đầu những chuyến đi không lên kế hoạch và trở về trong sự rỗng túi. Tôi từ bỏ chuyên ngành chính, và đi vào một công ty xây dựng, rồi cũng chính tôi chuẩn bị bỏ việc và từ chối mức lương ổn cho một sinh viên mới ra trường. Tôi chẳng giỏi giang gì cả, nhưng tôi muốn tìm hiểu sao bản thân tôi thực sự muốn gì thay vì thỏa thuận với một con đường bằng phẳng hơn, như các cậu ấy.
Bangtan đã cùng tôi đi qua một giai đoạn chênh vênh của cái tuổi chập chững vào đời bằng chính tuổi trẻ được lưu giữ trong từng câu hát và những câu nói truyền cảm hứng của họ. Tất nhiên để có thể trở nên mù quáng như hiện tại thì còn tỉ thứ lí do về Bangtan để cho gần 10 tháng ở đây, tôi đã dành phần lớn thời gian để theo chân họ. Tôi sẽ không lan man sang việc tình cảm khăng khít của họ hay những trận cười rơi từ trên giường xuống dưới đất vì mấy ông mặt trời này đâu, chỉ muốn nói rằng, tôi đã bắt đầu như thế và họ đã cho tôi rất nhiều thứ, bằng chính thứ âm nhạc gai góc này. ( và cũng lấy đi kha khá rồi haha)
Tưởng chừng như một mớ hỗn độn và bạn cảm thấy như rơi vào mê cung. Nhưng khi câu chuyện càng ngày càng hiện rõ, bạn lại cảm thấy có phần nào đó khắc họa chính tuổi trẻ bồng bột này. Và bạn thấy đấy, tôi dừng chân tại đây chính bởi vì rơi vào mê cung của Bangtan, và tôi đang đợi giai đoạn nở rộ của các cậu ấy và của chính mình.
—————————————————————————–
Viết bởi Mochi, nhân một ngày bị mắng sml ở công ty nhưng vẫn chày cối nhe răng cười vì được cho dưa hấu ăn, và được gợi nhớ về câu chuyện của chiếc hastag #BTSIsNotYourAverageBoyband.
Và nó rất dài :'(
#Mochi
#Firststory.
Photo: Bighit

Loading...