Chào mọi người, mình là #Tin, tên này có lẽ lạ lẫm với mọi người lắm vì mình ít khi đăng bài và thường “tàu ngầm” đi like comment thôi . Hưởng ứng project ý nghĩa và đáng yêu #BTSIsNotYourAverageBoyband, mình muốn chia sẻ về cách mà Bangtan đã giúp mình đứng lên. Thật ra mình suy nghĩ lâu lắm mới can đảm đăng bài, hy vọng độ dài của nó không đánh bật mọi người
Mình bắt đầu nghe nhạc Hàn có lẽ từ Gen1, đến Gen2 thì chính thức biết thần tượng ai đó, cũng gọi là theo dõi bao nhiêu “thăng trầm” của Kpop nhỉ, đa số nhóm nào mình cũng tìm hiểu nhằm khi nhắc đến, mình có thể gọi tên nhóm, gọi tên thành viên cho đúng! Trong năm đầu Bangtan debut, mình chỉ là một người ủng hộ đơn thuần của các em ấy thôi, lúc đầu còn cảm thán nhóm gì mà tên buồn cười thế! Mình tải nhạc về nghe trên điện thoại là chủ yếu , vì thích sưu tập, nên album mua về thì để trưng trên kệ chứ ít khi mở CD, cái chuyện mua album về rồi bọc kỹ lại để đó chắc không chỉ riêng mình đâu nhỉ…

Nhạc Bangtan thì với mình bài nào cũng hay hết, nhưng nếu nói một bài hát khiến mình trở thành fan cứng của Bangtan, bài hát đã giúp mình lúc gặp khó khăn thì đó chính là Path/Road. Năm 2014 là một năm đầy biến động với mình, mọi chuyện đều hỏng, chẳng làm gì ra hồn cả: chuyện công việc, học hành, chuyện cá nhân, gia đình đều rối rắm. Biến cố lớn nhất chính là người mình hết mực yêu thương đột ngột ra đi khi sắp “về một nhà”, khiến cả thế giới mình sụp đổ cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen, giấy tờ và tài chính gặp khó khăn, bao nhiêu kế hoạch hay mục tiêu cho tương lai tan tành. Lúc đó mình sống tệ với bản thân lắm, nên cũng không muốn nhắc lại, mà có lẽ nếu nhắc mình cũng không có ký ức rõ ràng về thời điểm đó. Một mình xa nhà, bến đỗ an toàn chẳng còn nên mình buông xuôi mọi thứ; trách mình, trách người tại sao mọi chuyện ra thế này.

Mình thường nghe nhạc trước khi ngủ, hôm ấy chẳng hiểu sao lại lấy CD ra nghe chứ không mở bằng điện thoại. Và album mà mình bật là 2 Cool 4 Skool, album debut của Bangtan. Rồi một giai điệu mình chưa từng nghe được phát, vì Path là track ẩn nên mình đã chẳng biết đến sự tồn tại của nó. Lúc ấy chưa hiểu lời, nhưng tim mình cứ thắt lại, vì sao bài hát này lại khắc khoải đến vậy, vì sao Bangtan Sonyeondan tuổi đời còn trẻ mà lại có thể hát lên cảm xúc này! Thế là mình liền tìm lời dịch của bài hát… Mình đã thẩn thờ, tự chế nhạo bản thân, và cứ ngồi rấm rức khóc cả đêm. Khóc vì trách bản thân, khóc vì biết rằng mình cần phải thương lấy mình mà bước tiếp.

“Liệu rằng tôi có đổi thay,
Nếu như tôi đã chọn một con đường khác?
Và nếu tôi dừng chân lại,
Thì tôi sẽ thấy điều gì?
Cuối con đường này
Bạn có vẫn đang đứng chờ tôi nơi ấy?”

Mình sẽ không hối tiếc, sẽ vẫn chọn con đường mình đang đi dẫu khó khăn vì trên con đường này mình đã gặp rất nhiều người thay đổi mình theo một cách tốt đẹp. Mình mất một thời gian dài để vượt qua mọi thứ và trở lại với cuộc sống thường ngày, trở lại trường hoàn thành khoá học, dần trở lại là mình đầy nhiệt huyết ngày xưa; tuy nhiên lần này mình không đơn độc vùng vẫy nữa, mà có âm nhạc Bangtan xoa dịu và thúc đẩy, có tiếng cười của các em ấy nâng tinh thần và có những lời các em ấy nhắn nhủ chân thành khiến mình tin cuộc đời này vẫn ấm áp.

Mình không hề tin vào “mãi mãi”, qua nhiều chuyện mình chọn đặt niềm tin vào hôm nay hơn cái vĩnh viễn xa vời. Cho nên, Bangtan à, chị không dám hứa hẹn sẽ đi được với các em mãi, nhưng vẫn hứa sẽ đi cùng nhau thật lâu nhé! Và cảm ơn vì đã giúp chị nhận ra chị không hề bước đi một mình.


Valentine’s đến rồi, hãy nhân dịp này mà gửi lời yêu thương đến người bạn quý vì dù đời sống hữu hạn nhưng yêu thương là vô hạn, hãy trân trọng từng phút được bên cạnh nhau nhé.

Gửi dàn Ad mà mình tự nhận là fan hâm mộ của các chị em ?

Do bản chất công việc, ai tiếp xúc đều có ấn tượng mình trầm ổn. Ừ thì cũng có phần đúng, vì công việc, mình cần sự cân bằng, và dường như mình quên mất việc chia sẻ về bản thân. Nhưng khi quen mọi người, mình từ một đứa chỉ thích tự vui trong cái Facebook nhỏ lập để cập nhật tin Bangtan, giờ trở nên nói nhiều, cởi mở hơn trước, và bắt đầu biết than thở… Có những mất mát, bất công hay tổn thương quá lớn, những người quen biết lâu trong đời thực mình còn chưa kể, nhưng mình lại không mảy may suy nghĩ khi kể với các chị em trong nhóm… vì mình biết chắc sẽ có người chị cho lời khuyên, sẽ có người bạn vỗ về, sẽ có người em cổ vũ tinh thần. Khoảng cách địa lý xa quá và mỗi người đều bận việc riêng nên chẳng biết dịp nào mới có thể gặp mặt hết mọi người, cứ hy vọng vào một concert nào đó của Bangtan, dù giờ cách nhau nửa vòng trái đất, sẽ có dịp gặp nhau ở Hàn vậy!

P/S: Bạn đang đọc dòng này ư??? Mình chân thành gửi lời cảm ơn, mình biết nó dài mà 

Written by #Tin, Posted by #Mochi

P/s: Mình #Mochi đăng hộ chị ấy, giáp tết bận rộn, đọc xong mình cứ ngồi thẫn thờ một lúc.
Mình chỉ muốn cảm ơn Bangtan thật nhiều vì đã mang các chị ấy đến đây với mình, cảm ơn các cậu rất nhiều.

Loading...