“Một năm nhìn lại lựa chọn con đường làm ca sĩ là đúng hay sai… Bất an và cô đơn là chuyện phải học cả đời”

Tuổi 20, cái tuổi có ăn bao nhiêu đi nữa vẫn còn thấy đói. 5 giờ chiều, BTS thể hiện sức ăn khủng của nhóm khi đánh chén cả đống đồ ăn vặt. Khoảng thời gian các thành viên cảm thấy nhớ cơm nhà đi cùng với sự thành công (RM 24, Suga 26, Jin 26, J-Hope 24, Jimin 23, V 23, và Jungkook 21) đã phải chia nhỏ thời gian biểu của mình như thể băm chúng đến nát nhừ ra.

“Những ai có nhà ở Seoul như Jin thì thỉnh thoảng vẫn được về ăn cơm, Jungkook và Jimin được về nhà ở Busan ăn cơm khoảng một đến hai lần trong năm.”

Chúng tôi phỏng vấn BTS, nhân vật dạo gần đây khó gặp hơn bất cứ người nổi tiếng nào khác, ở Nonhyeon-dong, Gangnam-gu, Seoul.

Với lịch trình đã kín đặc cả năm, các thành viên nói “Nhưng chúng tôi mỗi ngày đều ngủ 6-7 tiếng. Chỉ có Jin và V là ngủ muộn do mải chơi game thôi.” Dù câu hỏi có đơn giản, BTS cũng không hề trả lời qua loa.

Năm vừa qua, BTS cho ra mắt ‘LOVE YOURSELF 承-Her’ và ‘MIC Drop Remix’, đạt thành tích đầu tiên và cao nhất trên bảng xếp hạng Billboard, hơn 1,5 triệu album đã được bán ra theo bảng xếp hạng Gaon, và họ đã giành Daesang ở nhiều lễ trao giải. Họ thực sự đã có một bước tiến nhảy vọt và trở thành một trong những tên tuổi không ai sánh bằng giống như Seo Taiji and Boys, HOT, TVXQ và PSY, tự đặt mình vào vị trí bước ngoặt của lịch sử âm nhạc Kpop.

Trong buổi phỏng vấn kéo dài khoảng 1 tiếng đồng hồ, các thành viên đã bày tỏ lòng mình khi nói “Đó là sự khởi đầu của một năm nhiều suy nghĩ”. Lặp đi lặp lại từ ‘chân thành’, họ dẫn vào buổi nói chuyện thẳng thắn bằng cách nói về những cảm xúc của bản thân khi mồ hôi công sức trở nên thành quả, những góc khuất của sự lo lắng và cô đơn, cũng như cách vượt qua chúng.

Sau đây là phần hỏi đáp cùng BTS.

Q: Ai cũng có thể hiểu được khí chất và sự khoe khoang trong ca từ của ‘MIC Drop’. Các bạn thực sự đã có một năm ‘đầy cúp’ y như lời bài hát.

J-Hope: Nhìn lại, tôi cảm thấy tự hào về bản thân vì chúng tôi đã gặt hái được rất nhiều thành quả. Nguồn gốc của tất cả những điều này đều là nhờ các fan của chúng tôi, những người đã cổ vũ chúng tôi ‘cố lên’.

Jungkook: Tôi không cảm thấy hồi hộp chút nào dù là ở lễ trao giải hay trên The Ellen Show bởi vì tôi có niềm tin vào các fan của mình. Tôi nhận ra rằng quyết định trở thành ca sĩ là một quyết định đúng đắn.

Jin: Tôi cảm thấy mình đã trở nên đẹp trai hơn so với năm ngoái. Tôi hay nói như vậy mấy năm nay rồi nên các fan sẽ hiểu thôi. Haha. Một năm qua chúng tôi đã được giao lưu rất nhiều với các fan. Chúng tôi đã thay đổi bản thân, trò chuyện với các fan thông qua nhiều kênh khác nhau, và cùng đạt thành quả với họ.

Q: Các ngành công nghiệp khác đang phân tích công thức thành công và giá trị cạnh tranh của các bạn, thậm chí một Đảng chính trị đã cho ra bản báo cáo nói rằng họ nên học hỏi kỹ năng giao tiếp của các bạn. m nhạc tinh tế, thông điệp mang tính thời đại mà giới trẻ có thể đồng cảm, vũ đạo đồng đều một cách hoàn hảo, hoạt động truyền thông xã hội, và nhiều yếu tố khác nữa. Các bạn nghĩ điểm mấu chốt là gì?

RM: Chúng tôi đã nhận câu hỏi này vô số lần và hình như tôi đã đại diện nhóm trả lời hơn 200 lần rồi. Càng trả lời nhiều, câu trả lời lại càng rõ ràng hơn, và đây là phiên bản mới nhất. Tôi chân thành khen ngợi sự sáng suốt và tầm nhìn sắc bén của Bang PD-nim. Chúng tôi khởi đầu là một nhóm hip-hop, và Bang PD-nim đã cảm thấy rằng cần có những ca sĩ nói lên những câu chuyện mà xã hội cần đến. Chúng tôi là những rapper có thể thực hiện được ý tưởng đó, và chúng tôi cũng có những thành viên có khả năng trình diễn. Nói chung, tôi nghĩ đằng sau thành công là sự chân thành và năng lực. Sự chân thành công chúng có thể thấy được. Tuy nhiên người ta lại chỉ chú ý tới việc chúng tôi giao tiếp qua các phương tiện truyền thông xã hội. Điều quan trọng hơn là âm nhạc và các màn trình diễn của chúng tôi phải đạt chất lượng cao bởi vì, trên tất cả, chúng tôi là ca sĩ. Chúng tôi có khả năng, có sự chân thành, có thông điệp, có cả sự tương tác gộp vào, và Bang PD-nim hoàn toàn ủng hộ chúng tôi. PD-nim đã để cho chúng tôi được tự do trở thành những tay chơi, và chúng tôi, trong vai trò những tay chơi, có thể liều lĩnh hơn để thu về nhiều hơn. Công ty và chúng tôi đều đóng góp như nhau, và tôi nghĩ đây là mô hình kinh doanh lý tưởng khi công ty quản lý và nghệ sĩ hợp tác với nhau như hai đối tác.

Suga: Tôi đã suy nghĩ về việc này rất nhiều vì bản thân tôi cũng thấy thắc mắc. Rất khó để tìm một thứ bao gồm tất cả. Nhưng tôi nghĩ tất cả bắt đầu từ một câu chuyện cần được kể mà chưa ai kể. Đó là khoảng đầu năm, và tôi có rất nhiều suy nghĩ trong lòng, vì vậy tôi đã hồi tưởng lại lý do khiến tôi làm nhạc. Ngay từ đầu, Bang PD-nim đã như vậy. Ngồi trong căn studio nhỏ, PD-nim hỏi “Cậu muốn nói về cái gì? Hãy nghĩ về chủ đề cho cái beat này đi”. Rồi chúng tôi bắt đầu với suy nghĩ ‘tôn trọng khẩu vị của mình’ và ‘tại sao không có ai nói chuyện về trường lớp và xã hội’. Thật đáng tiếc khi những người ta phân tích sự thành công của chúng tôi lại chỉ nói rằng chúng tôi thành công nhờ vào truyền thông xã hội. Tiền bối Kim Saengmin, người đã từng làm MC cho fan meeting của chúng tôi, khen chúng tôi trên podcast rằng chúng tôi không thể bị đánh bại bởi vì chúng tôi giỏi và rất chăm chỉ. Tôi có thể thấy rằng anh ấy thực sự hiểu những việc chúng tôi đã làm. Và thật sự xúc động khi nhận ra chúng tôi đã mất 5 năm để làm được điều đó.

Q: Năm ngoái các bạn giống như là cỗ máy chế tạo kỷ lục vậy. Nổi bật nhất có thể nói là thành tích ở bảng xếp hạng Billboard và lượng album bán được. Điều gì là ấn tượng nhất với các bạn?

RM: Đó là chúng tôi đã nhảy vào vị trí 28 trong BXH Hot 100 với ‘MIC Drop Remix’. Thật kinh ngạc khi nhìn thấy tên mình trên một BXH mà tôi đã được biết tới từ khi còn nhỏ. Bình thường ở Mỹ vào top 40 Hot 100 được xem là hit toàn quốc rồi, chúng tôi vào được đến top 30 thật quá sức tưởng tượng.

J-Hope: Lượng bán album. Tôi đã rất cảm động trước thực tế rằng, album do chúng tôi làm ra lại có thể bán với số lượng lớn như vậy.

Suga: Tôi không thực sự quan tâm lắm tới kỷ lục hay những con số. Năm ngoái đã có nhiều chuyện xảy ra nhưng tôi nhớ nhất là sân khấu tại AMAs (American Music Awards). Hồi nhỏ, tôi đã phải tìm xem lễ trao giải trên internet vì chương trình không được phát sóng trên TV. Cái việc được biểu diễn tại đó đã rất tuyệt vời rồi, nhưng thật buồn cười khi chúng tôi được biểu diễn ngay trước Diana Ross.

Q: Phản ứng của khán giả ở Mỹ đặc biệt nồng nhiệt. Các fan Mỹ đã yêu cầu các đài radio phát ‘MIC Drop Remix’ và giúp làm tăng thứ hạng trên BXH, ngay cả bây giờ. ‘MIC Drop Remix’ đã nằm trên Hot 100 suốt 8 tuần liên tục, ‘Love yourself – Her’ cũng ở trên Billboard 200 tổng cộng 15 tuần. Các bạn nghĩ các fan bản địa thích nhất điều gì?

Suga: Các fan ở Hàn và ở Mỹ thể hiện tình yêu với chúng tôi theo cách giống nhau. Nếu phải chọn một điều gì đó cụ thể, các fan ở Mỹ thích nhìn thấy chúng tôi bên nhau. Có vẻ việc chúng tôi làm mọi việc cùng nhau khá là đặc biệt và lạ đối với họ.

RM: Tôi cũng thấy vậy. Nói cho cùng, các fan, trước khi trở thành fan, thì họ chính là người tiêu dùng. Họ trở thành ‘fan cứng’ là vì họ có thể nhận ra những điểm khác biệt vô hình. Tương tác giữa các thành viên (thứ mà fan có thể cảm nhận được thông qua các màn trình diễn và các video hậu trường), sự chân thành, âm nhạc và các phần biểu diễn chất lượng cao, tất cả kết hợp lại tạo nên một thứ vũ khí mạnh mẽ. Nó phá hủy rào cản ngôn ngữ và khiến họ yêu cầu bài hát của chúng tôi trên radio

Q: Các bạn đã xuất hiện trên 3 talkshows lớn của Mỹ, có chuyện gì thú vị không?

V: Những câu hỏi đáng nhớ nhất thường là ‘Sao fan của các cậu có thể nhiệt tình như vậy?’ và ‘Làm sao các cậu có được những fan tuyệt vời như thế?’ Anh RM giỏi tiếng Anh nên anh ấy cứ phải trả lời miết thôi.

RM: Cả 3 talk show vốn chỉ được lên kế hoạch biểu diễn một bài thôi, nhưng sau khi thấy phản ứng của fan, đội ngũ sản xuất đã bổ sung phần game cũng như phần trò chuyện với người dẫn chương trình thêm vào. Đoạn trò chuyện với Ellen cũng là tự nhiên phát sinh thôi. Ellen đã thấy fan của chúng tôi và cô ấy kiểu ‘Không thể kết thúc như thế này được, chúng ta phải làm thêm điều gì đó”. Đó chính là sức mạnh của fan chúng tôi.

Jin: Chúng tôi được anh thông dịch viên chuẩn bị sẵn cho vài câu học thuộc lòng để sử dụng trong buổi nói chuyện. Nhưng chúng tôi không thể trả lời vì không hiểu lắm câu hỏi. V còn dành cả đêm để chuẩn bị bằng cách chọn ra những câu hỏi có thể sẽ xuất hiện nhưng sai hết. Dễ thương lắm.

V: (Nhìn vào mớ câu trả lời được chuẩn bị sẵn trong điện thoại) Mấy câu hỏi này có liên quan tới màn trình diễn của nhóm, nên tôi đã học thuộc hết đáp án, nhưng Ellen lại không hỏi gì cả. Anh thông dịch còn nói là ‘Rất có khả năng là cô ấy sẽ hỏi câu này’… (cười)

Q: Từ khi debut vào năm 2013, các bạn đã phải đối mặt với những giấc mơ và hiện thực của các chàng trai nói riêng và của thế hệ trẻ nói chung. Với ca khúc ‘The last’ trong mixtape của Suga, bạn đã thể hiện nội tâm khi đứng giữa ước mơ và hiện thực của một thực tập sinh mơ trở thành ngôi sao thần tượng, chứng trầm cảm, và cả sự áp bức. Nhìn lại quá khứ khi còn là thực tập sinh, bạn nghĩ bằng cách nào bạn có thể chế ngự được nguồn năng lượng bất an đó và hiện bạn đang ở đâu trên con đường tiến tới ước mơ?

Suga: Có vẻ như sự bất an và nỗi cô đơn là thứ sẽ đi với tôi cả đời. Nếu hỏi làm cách nào để giải tỏa chúng đi thì tôi nghĩ rằng có lẽ điều đó tôi cũng sẽ phải dành cả cuộc đời để học. Vào mỗi tình huống, mỗi khoảnh khắc, cảm xúc sẽ khác nhau, nên tôi nghĩ rằng cuộc sống chính là phải lo lắng khổ sở đến từng phút giây. Thông qua lời ca tiếng hát, tôi muốn nói rằng ‘Tôi cảm thấy rất bất an, bạn cũng vậy, thế nên chúng ta hãy cùng nhau học hỏi và tìm hướng giải quyết’. Tôi chưa bao giờ ngừng mơ ước. Toàn bộ những ước mơ đó tôi đều đã đạt được. Khi còn là thực tập sinh tôi ước được debut và trở thành ca sĩ biểu diễn âm nhạc của chính mình, sau khi debut tôi ước được hạng nhất, sau khi được hạng nhất tôi ước nhận được Daesang rồi đi sang Nhật và Mỹ. Billboard và AMAs thực ra là câu chuyện ngoài sức tưởng tượng, nhưng nó đã xảy ra rồi. Bây giờ tuy không còn cảm giác mình đang gắng sức chạy đến một ước mơ rõ ràng nào như trước đây, nhưng gần đây tôi bắt đầu nghĩ rằng giá trị và hạnh phúc cá nhân mới là điều quan trọng. Hiện tại, chạm tới điều đó với tôi vẫn là một chuyện rất xa xôi. Từ khi làm ca sĩ tôi đã đạt được nhiều thứ, nhưng năm ngoái giống như một bước ngoặt trong sự nghiệp vậy. Tôi chỉ mới 26 tuổi. Tôi đã làm nhạc trong 10 năm, nhưng tôi sẽ còn tiếp tục làm lâu dài hơn nữa. Mới đầu năm thôi mà tôi đã có rất nhiều suy nghĩ như vậy.

RM: Con người có vẻ được lập trình để nghĩ về nhiều cảm xúc mâu thuẫn trong cùng một lúc. Đó chính là nguồn động lực tạo ra để con người đảm bảo mọi chuyện và chi phối những thế giới khác. Con người ta đang yêu sẽ nghĩ đến chuyện chia tay và lúc thành công sẽ nghĩ đến thất bại và sa sút, đó là thứ có sẵn trong gen rồi. Quan điểm của tôi cũng giống anh Suga, nhưng nỗi bất an giống như cái bóng vậy. Về trường hợp của tôi, bố tôi sau khi làm việc ở công ty suốt 25 năm đã mắc chứng ù tai. Ông nói rằng khi tập trung vào thứ gì đó hoặc làm việc gì đó ông thích thì không có triệu chứng gì cả. Nhưng khi gặp stress hay đối mặt với tình huống tuyệt vọng thì chứng bệnh ấy nghiêm trọng đến nỗi gây cản trở sinh hoạt hàng ngày của ông. Nỗi bất an, thứ biến thành tiếng ù trong tai người khác, giống như cái bóng của tôi. Nó lớn dần theo chiều cao của tôi, ban đêm nó càng lớn mạnh hơn nữa. Cho nên tôi không thể nói rằng mình đang vượt qua được những cảm xúc mâu thuẫn trong lòng, nhưng có vẻ mỗi người đều cần một chốn nghỉ ngơi bởi vì anh ấy/cô ấy đã luôn phải đồng hành với bóng tối và sự cô đơn không thể tránh khỏi. Trước đây chốn nghỉ ngơi duy nhất của tôi chỉ có âm nhạc, và thật may mắn tôi đã chọn nó. Tôi đã gặp được những người bạn tốt và thành công về mặt công việc lẫn kinh tế. Vì thế hiện nay, thay vì làm bạn với nỗi bất an, tôi đã tạo dựng nên nhiều chốn nghỉ ngơi cho mình như sưu tập mô hình, mua quần áo mình thích, đến những nơi ngẫu nhiên và xem người dân ở đó sống như thế nào. Tôi bắt xe buýt, xuống trạm ở một nơi xa lạ nào đó, và nhận ra mình không ở quá xa thế giới. Điều đó giúp thu ngắn lại khoảng cách giữa tôi và cả thế giới. Khi đó nỗi bất an cũng tiêu tan.

Q: Đọc những ca từ truyền tải kinh nghiệm của các bạn, thì có vẻ các bạn đã có khoảng thời gian khó khăn trong 5 năm vừa qua.

Jin: Tôi hay có xu hướng tránh những lúc như vậy và chơi game để thử sống một cuộc đời khác. Khi chơi game, tôi sống với một nhân cách hoàn toàn khác. Gần đây tôi bắt đầu chơi game lại và vô tình gặp được những người bạn quen qua game 10 năm trước. Dĩ nhiên, họ là những người bạn-ảo mà tôi chưa bao giờ gặp trực tiếp. Thế nhưng gặp lại họ vẫn rất vui. Điều đó gợi lại ký ức tuổi thơ của tôi.

Jimin: Có lẽ đây là thời kỳ cô đơn và mệt mỏi nhất. Chúng tôi luôn nói rằng chúng tôi hạnh phúc. Nhưng tôi cảm thấy cô đơn khi nhận ra rằng không ai có thể hiểu mình khi thời gian khó khăn ập đến. Chỉ mới cách đây không lâu thôi, nhưng khi tôi nghe các ca khúc và xem những màn trình diễn live của nhóm, tôi đã cảm thấy khá hơn.

Source: Naver
Viettrans: Shou@nunabts.com



Loading...